gửi H.M
Khi sân khấu yêu đương trở nên bừa
bộn em ném vào tôi những thứ bùn
tàn nhẫn để một phút lơ đễnh thôi
trong bi đát tôi mặc nhiên cho bàn
tay nhơ nhám em thò lấy lại mảnh
áo chung thuỷ được khâu vá chưa vẹn
toàn bởi những lời thề thốt về bày
trò xây đời với người bạn tình mới.
Vì đắm chìm trong cơn say ái tình
nên tôi đâu hay trong đôi mắt em
chất chứa toàn phản bội hổ thẹn trước
toà án lương tâm [thứ toà án mà
tôi cho rằng nếu ai đó vẫn cố
phớt lờ hay nhởn nhơ sống thì đó
là thái độ của lũ súc vật và
nền văn minh của nhân loài chưa thực
sự sinh ra] tôi nghe nguồn hi vọng
lạnh lùng ngoảnh mặt lê lết đi. Giờ
đây riêng đối diện tôi là từng giọt
cafe đen - đắng đang rớt xuống khoảng không
của chiếc ly thuỷ tinh. Dán mắt nhìn
chầm chầm tôi cảm là trái tim mình
đang nhỏ từng giọt máu. Đau và ngậm
một mình không để một phút ngơi nghỉ
tôi vươn tay rút một điếu thuốc và
châm lửa đốt. Thứ chất mà em hay
khuyên tôi nên bỏ. Nhưng thưa em lúc
này không thể. Có lúc tôi cố ăn
chay với rau xanh và hoa quả ngồi
thiền rèn luyện tính khí mình để bớt
đỏ mặt lúc tức giận bớt mất bình
tĩnh khi nhìn em se tình duyên mới
Dù là vậy nhưng đầu óc tôi xoáy
xoay vẫn là một mớ bòng bong hỗn
độn quánh đặc trung tâm điểm: "tin yêu
bị phản bội" điều ấy như thể là
nọc rắn độc xối vào bộ mặt tôi.
Hoàn toàn bất động tôi không hay điều
gì sẽ xảy ra với mình. Úp bàn
tay trái xuống mặt bàn và xoè ra
từ từ tôi thấy sự phản bội có
tham dự một phần vào cuộc đời mình
vờn bay trên mái đầu mình. Thoi thóp
giật nẩy lên ... Và giọt cafe vẫn
thản nhiên rớt loang đầy ra ly thủy
tinh như thể cố tìm hình hài xác
định con tim tôi rục rịch và tôi
nghe rõ một vụ nổ âm thầm đang
giáng xuống vũng đen ngòm phận mình. Trong
mơ màng tôi nghe bước chân em đến
và gọi thầm tên... tôi nghe lời ngọt
ngào giả dối em về đậu trên đôi
vai... tôi nghe bước đi vội vàng của
cuộc tình... Nhưng chân thực mà nói thì
tôi không làm sao hiểu được tại sao
mọi chuyện lại diễn ra như vậy và
càng truy thêm thì tôi thật sự phát
tởm. Thường khi như vậy tôi soi gương
và phát hiện những vết đen trên khuôn
mặt mình các tàn nhan của sự tồi
tàn thậm tệ đua nhau mọc đầy. Ngay
tức khắc tôi chối bỏ đi chính mình.
Vậy chung cuộc của một trò đùa quá
trớn? "Thiên thần bị gãy cánh." Kỷ niệm
cuối cùng cho một dấu chấm hết - chênh
vênh như tượng đài: "Kỉ niệm về sự
phản bội". Theo cánh này tôi văng khỏi
hố đen.
cafe Inra 2.2008