Xẻ viên sỏi chôn tình. Đêm giữa phố
Bấu núi mòn trượt dóc túi thời gian
Sao chẳng phải là sông thương nhớ biển
Cho nước cấu cào. Núi trắng vành tang
Xẻ viên sỏi nhốt đầy đêm tuyệt vọng
Vẽ bùa mê chai sạm dấu chân cong
Em một nửa, thở mòn hơi nằm bệnh
Ta liệng đời chạy ngược dốc con tim
Gọi giấc mơ nghe tiếng buồn của tóc
Em chẳng về bóng lạc một dòng sông
Tiếng thạch sùng. Hồi chuông lăng tẩm
Âm thanh buồn kinh kệ gõ ngàn năm
Xẻ viên sỏi lấp đầy cơn biển động
Em hồn ma xoáy vội mắt cuồng phong
Đêm nhớ mãi chẳng lành thân Bồ Tát
Anh lằn dao cùn xác chẳng hồi sinh
Chặt bốn mùa gãy một cành xuân muộn
Rớt xuống dòng đời vỡ hạt thời gian
Anh chẳng hiểu có bùa thiên hóa kiếp
Đọc mãi ngàn kinh sao chẳng thấy em