MỘT NGÀY NHƯ CHỖ TÔI ĐI

Linh Vũ

 

 
 


 


Tặng Anh Khế Iêm

Một ngàyđã biến mất trong lùm cây
Mặt trời mang ngày hôm qua trở lại
Tôi nhận dạng một đêm đen trong mắt
mọi người. Một ánh lửa soi góc nhỏ
tâm tư đã thấy mình từ lâu nằm
chết nơi đó. Tôi chưa đủ một ngày
để sống dù bàn tay tôi mòn hết
đốt khẳng khiu. Tôi làm thân nô lệ
mang thân xác tù đày cho com tim
khổ sở. Một ngày biến mất như lớp
da tôi thêm vài nếp nhăn, người ta
gọi là dấu ấn thời gian mà quên
rằng đó là chiếc xe thổ mộ kéo
đời chạy ngược. Tôi không biết mình đang
có những gì? Túi bên trái đầy thì
túi bên phải vơi đi ngập tràn chỗ
con tim chất đầy khát vọng. Thời gian
ở với ngày. Tôi làm thân ngựa hí
lạc giọng dưới vó mòn cát bụi, mụt
ung thư  tâm thức lở lói mỗi ngày.
Tôi nói gì với chính tôi khi mặt
trời không bao giờ nhắm mắt và tôi
không bao giờ hiểu nỗi được tôi. Một
ngày biến mất trong lùm cây, nóc giáo
đường gõ chuông nhắc tôi từng đêm có
cánh cửa phía sau “mở” một ngày sắp
hết. Tôi biết khóc chỉ vì giấc mơ
là bội bạc, đóa hồng là gai góc
niềm đau và hạnh phúc là mớ ngôn
ngữ vui đùa chẳng bao giờ có thực.
Một ngày choán chỗ tôi đi, con đường
đổi hướng. Hơn 60 tuổi đời. Dài quá.

 

 

 

Last modified on 07/30/2007 2:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME