Mồng một. Tôi mặc áo màu xanh
cầu mong mùa xuân nhiều hy vọng
nhìn trẻ đùa rộn ràng như nắng
nâng ly rượu, mừng nhau thêm tuổi.
Mồng hai. Tôi mặc áo màu đen
đọc kinh tiễn nhau lần cuối
em ra đi. Mùa xuân cúc trắng
đám tang buồn. Em tuổi sáu mươi
Tôi khóc. Tiếng bàng hoàng giữa ngực
em chẳng còn ngoái cổ bình yên
kinh Lạy Cha trắng vành nước bọt
trả ơn trời một tạ ơn em
mùa xuân đời lê mòn chân đất
em vĩnh hằng giọt nắng hôm qua
Mồng ba tôi mặc áo màu trắng
tiễn đưa em lần cuối bên nhau
chiếc áo quan gói đời em lại
tôi ngậm ngùi rớt xuống mênh mông
mùa xuân chẳng còn theo xuống phố
tôi chẳng còn một chỗ thân quen
Mồng bốn tôi choàng thêm khăn ấm
thơ thẩn giáo đường tôi chờ em
có nắng xuân trắng dài trên tóc
em không về tôi chẳng còn ai
Mồng năm. Veston giày đen đánh bóng
tôi đứng trước nhà đợi bóng em
chiếc cổng xiêu ngang bốn mươi năm
chỉ già hơn màu buồn cây dâm bụt
em đi cây cỏ chẳng gọi tên
Mồng sáu tôi một mình uống rượu
chẳng biết khóc cười say tỉnh
nhưng có một điều tôi rất biết
mất em rồi tôi mất mùa xuân.
Last modified on 01/01/2007 - 05:00 PM © 2004 -2006 www.thotanhinhthuc.org.
HOME