Không có gì để tôi buồn khi mặt
trời chưa thức dậy ngoài tiếng chó sủa
uống giọt sương đêm, như lúc tôi còn
nhỏ, những con chuột làm tên khất thực
ướt át, đói như ngày tôi mới sinh
ra thèm sữa mẹ. Không có gì để
tôi buồn, những điếu thuốc còn ngủ với
đôi mắt đỏ trên chiếc bàn kính vỡ.
Tôi run rẩy thiếp đi trên miếng bánh
mì còn thơm mùi nước mắt, mơ một
giòng sông tình tự với gió ngàn. Một
con chim xù lông kể đời mình cho
chiếc lá vàng nằm chết giống như tôi
khóc một đời không nước mắt ở một
góc tối mặt trời, vì hoàng hôn ngạt
thở như mùa thu mưa đầy trên áo,
vì quê tôi biển cát không lấp nổi
dấu chân dã tràng. Tôi khóc vì phù
sa bồi chân mẹ tôi đóng phèn tê
cứng, không có gì để tôi buồn khi
có đứa con gái ngồi vuốt tóc nói
chuyện đời huyền thoại, nhặt một viên sỏi
ném vào đêm tối để hát tình ca
như tiếng kẽo kẹt đôi gánh hàng rong
của mẹ tôi tám mươi năm với đôi
chân vòng lục lạc. Tôi khóc vầng trán
có hai lằn ngang dọc khi cha tôi
bị bại liệt và như tôi không biết
chỗ sinh ra nơi nào gọi tôi giới
tính. Không có gì để tôi buồn khi
mặt trời chưa thức dậy. Tôi lại khóc
như con dế tụng kinh, chiếc bánh mì
in dấu tay tôi như… mặt trời chưa
thức dậy.