(..............)

La Toàn Vinh

 

 
 

 


 
tất cả hãy tha thứ cho tôi...
đã lâu rồi không còn biên thư,
chẳng phải vì; cơn buồn ngủ-kéo
dài cả mùa đông & chẳng hơn gì,

nạn khủng hoảng kinh tế kéo dài
cả mùa hè nay lại còn, binh
biến trong lòng từng con người, cũng
không như, những chuyến du lịch ở

Venice, Milan, Cannes,
Geneve & (hãy tha thứ cho
tôi) vì thơ của tôi, không biết
hô hào hay giận dữ & nhưng

là kết quả của những rung cảm
(bất đắc dĩ) như những ngày ngồi
găm bánh mì trên cầu Rialto
nghe giọng hát vùng Naple

để nhớ về mái tranh trên quê
hương Đồng Tháp. Hay bao lần ngồi
đối diện với lon bia ở Dam
Square nhìn thế giới trần truồng

qua lại, rồi cơn say dai dẳng
cả đời & Hãy tha thứ cho
tôi; vì bây giờ người đọc, người
viết như một tương giao (bất đắt

dĩ) vì khoảng không giữa chúng ta
hầu như vô tận. Hãy tha thứ
cho tôi vì thơ tôi đến từ
cuộc sống; nên tự nó phơi bày,

thơ tôi là hơi thở; nên đi
ngoài mọi chủ nghĩa & thơ của
tôi là tình yêu; nên không phải
lập trường &... Tất cả hãy tha thứ

cho sự mạo muội của tôi (dù
sao tôi cũng nói thật với chính
mình)

 

 

 

Last modified on 05/02/2007 7:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME