Sáng ra mở mắt tinh
khôi mở toang cánh cửa
sổ mở cả tâm hồn
đang còn cơn mê ngủ
mà cứ tưởng chừng như
không thể nào tỉnh lại
được nữa điều này ai
cũng có thể hiểu rõ
tôi bỗng dưng giật mình
khi vừa nghe tiếng ai
đó gọi ngược không thể
nào ngủ thêm một phút
ngoái lại nhìn phía góc
sân thấy có nụ hoa
hồng chớm nở lung linh
khoe mình trong nắng buổi
mai như động hồn thi
sĩ hay nàng thơ lại
ghé sang thăm tôi thầm
cười trong mắt buông vội
mấy câu thơ gởi theo
mây theo gió cho vui
vẻ tâm hồn chứ nào
mong ai đọc vì chẳng
có gì trong đó và
tôi sợ chẳng thể nào
mọi người hiểu được nó
cả vì nó trống không
và chẳng có gì nhưng
thật ra đó lại là
bài thơ hay nhất của
tôi làm được trước giờ.