Lưu Hy Lạc

THI SĨ, MỘT CÁCH CHẾT KHÁC

 
 

 

Cho đến khi ả ngậm
chắc khuôn mặt tôi khô,
quánh, dòng nhạc james new-
ton howard từ phim

dreamcatcher lúc sâu,
lắng, lúc dập dồn; hơi
thở ả tợ lưỡi rắn
quét trên mặt đêm, khắp

người tôi nổi gai ốc,
tiếng mưa quất lộp bộp
đều đều lên cửa sổ.

-- Thi sĩ đã chết.

... tôi kịp thét lên như
thế khi bị ả nuốt
chửng; lần nữa, ánh sáng
nơi con số 2: 4-

3 PM hắt ra
phía chân giường không soi
tỏ bất cứ gì, khuôn
mặt tôi vỡ, vụn ả

xoải bơi trong hoan lạc,
ngoài trời cơn mưa cuối
mùa vẫn sùi sụt, sau
đó ả kể “tiếng thét

khi ấy, dội vô hai
hốc mắt, lọt thỏm dưới
dạ con còn vòm họng
tôi thì tươm đầy mật.”

nằm ậm ừ, tôi mặc
cho xác thân tan loãng
chìm sâu xuống đáy đêm;
cho đến khi ả nhả

ra, lần này nằm kẹt
cứng nơi cửa mình ả,
tôi nghe mưa/ gió vẫn
quất lộp bộp lên cửa

sổ, hơi thở ả phả
đều đều; đêm, tôi thực
sống dở, chết dở.