
mới hôm tê chiếc lá chiều chơi
vơi bóng thiên di chết một cành
tím Huế nơi tôi tìm được nửa
bên nớ Đồi Thiên An ... mới hôm
tê ngọn đuốc thắp suốt cung đàn
với tiếng mõ Nam ai cám cảnh
phù du kinh thiêng niệm réo rắt
tầng xa thẳm bên chùa Thiên Mụ...
mới hôm tê thềm trăng rụng đầy
lá thu đêm Vỹ Dạ dập dìu
bến tự tình cùng mấy dã khách
ri đắm mình tun hút Đập Đá
cũng rứa ... nếu nước mắt là hạnh
phúc tràn qua khe cửa Phu Văn
Lâu hãy rũ màu sông Hương huyền
diệu để ngóng Thành cổ trầm mặc
giữa mùa hoa đăng và chân dung
em hôm chừ cũng rứa ... có lần
cơn mưa tình đổ xuống thật bưa
anh sinh viên ni kể chi mô
những dòng sông bất hạnh và cô
tê nghe răng mà cả vào sâu
thẳm mặc cho Tịnh Tâm rũ sạch
bóng hồ sen tề! ơi những con
phố quen mùi chân đất ta bỏ
cuộc đời men theo đường cỏ để
tháng năm ghi dấu một kẻ đi rong
như Thành Huế vẫn nét khôi
nguyên chào mỗi thần hôn thần hồn …