Ảnh Hùynh Lâm
Quả tim được lôi ra từ trong
túi thời gian cho đến khi mỗi
tên mỗi tuổi thức miệt vườn xưa
sau muộn thì cô bé vẫn hao
gầy vầng trăng khuyết rồi thới từng
thớ thịt lên miệng đất thờn bơn
khoả nước trung trinh. Cô bé đẹp
khi mùa về rầu lá để anh
nào lạ dẫm ướt vạt sương, cô
bé buồn khi chiều nghiêng đổ để
anh nào lạ vỗ mành tiếng chuông,
cô bé giận khi bắt đầu đến
để anh nào lạ nhớ quên mùa
sau, cô bé khóc khi lòng phố
vắng để anh nào lạ giăng sợi
hồng ngang vai, cô bé nhớ khi
đêm nao đồng bóng để anh nào
lạ lóng ngóng phía hồn hoang. Quả
tim được lôi ra từ trong túi
thời gian cho đến khi mỗi tên
mỗi tuổi chòng vòng nhơ nhớ thì
hạnh phúc vẽ bằng máu và vầng
trăng khuyết bởi cô bé ướt sũng
miền con gái nên có anh nào
lạ lấy hết nước mắt đổ vào
túi thời gian …