cây bàng lổ đổ nắng với dấu vết
mốc meo lưng sóng bởi mỗi ngày chêm
chêm tí lửa nên vàng cánh gió làm
con tim hổn hển. Rồi có bà già
nọ dắt trưa lên đồng để đem câu
thơ gãy ngồi hong quê mùa, trong khi
đó thằng bé thì ngó đăm đẳm bầy
sẻ ngô thổi trắng cái sáo diều đăm
chiêu cũng như cô gái nọ vắt vẻo
phần trong trắng của mình thổi hồn làm
tinh chất rồi bỏ vào lọ điểm trang…
bên kia cây bàng vẫn lổ đổ nắng
nên mấy tàn lá phủ xanh thời không
tuổi, có lẽ ai đó gọi tên mình
bằng cái nhìn khiếm thị nên chằm chằm
chăm chắm suy tư. Lẽ nào bà già
lên đồng giặt nắng, lẽ nào thằng bé
tắm trắng thời xanh, lẽ nào cô gái
hao hao hờ nhạy cảm, lẽ nào ai
đó ngồi chò hỏ cặm cụi ước ao...