những giọt sương vắt kiệt mồ hôi
đến nỗi cơn mê bấn loạn nắng
mai đóng dấu bàn chân khô khốc
chú bé lượm mẫu chữ tàn canh
và gạch xiên con đường cô quạnh
cái hồ ao ước như là định
phận con kiến lận đận tìm quên
cái tên để mà nghe hơi đất
thở phào phào ngụ ngôn vòng vo
đường tinh khiết nên kiến con tận
tụy ký vào dấu lưng hỏi lửng …
nhiều khi chân lý buộc đường kẽ
tay đến nỗi những giọt sương vắt
kiệt mồ hôi từ hơi đất thở
phào phào ngụ ngôn ngụ ngôn thì
chú bé lại hâm hẩm dòng suy
tưởng bằng nước mắt mùa xanh xanh
con kiến con cũng leo vào giấc
mơ làm ù tai chú bé bé.