VÀ CƠN BUỒN ÓI SAU ĐÂY

 Lưu Hy Lạc

 

 
 


 

 

chỗ tôi đứng móc họng,
thằng khỉ nào cắc cớ
đem dựng cái thang cạnh
bên, thiên hạ bu đen

kịt, cô thì ngồi lầm
bầm- trận bão đêm rồi,
m nghĩ, trận bão cuối
cùng của mùa đông (!) tôi

mửa thốc tháo lên khắp
các nấc thang, thiên hạ,
mọi con mắt đang đồng
loạt dáo dác theo một

hướng, tôi lại nghe cô
lầu bầu “tương lai, chả
biết đâu lần, lạ, thằng
khỉ nào cắc cớ, dựng

chi cái thang giữa trời,
hỡi!” gập người, tôi thóp
bụng mửa, rồi sẽ tới
lượt chúng ta, bị dựng,

đứng sấp mặt vào thời
cuộc để từ đó thiên
hạ đồng loạt trèo, vói;
thiệt, cũng chưa biết chừng

đâu, điều thiên hạ quan
tâm ngay lúc này đích
thị cái thang và thơ,
theo dõi ả, nhiều khi

thấy hệt như hơi thở
ra, hít vào, tục ngữ
trung hoa nói như vầy
“một người đàn bà giản

dị chính là kho báu
trong nhà.” tôi cố quàng
xiên câu đó vô chỗ
đang đứng móc họng, ngó

thiên hạ bu quanh cái
thang ai dựng, người đen
kịt phát ngó ngang, cô
chẳng giản dị chút nào,

trên đầu, bầu trời quả
hết sức cao, rộng, tôi
đứng mửa cho đến khi
mọi việc ngửa ra (i

mean mọi việc.) mà không
cách nào gán cho đây
là những chuyện huyền ảo
truyền kỳ.

 

 

 

Last modified on 05/28/2007 6:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME