TRUYỆN, CHỈ HÌNH THỨC

Lưu Hy Lạc

 

 
 

 





Tiếng gõ lẫn với tiếng gọi ngoài cửa
L ơi... L ơi, vang vang nghe thật
thúc hối, tôi giật mình ra khỏi giấc
ngủ chập chờn khoảng Mười hai giờ hơn,

hình ảnh trước mắt trận mưa trút rất
dữ bên ngoài khung cửa sổ, giờ này
ở đâu thiên hạ ai cũng phải chạy
chuyện áo cơm, trong tai vẫn vang vang

tiếng gõ lẫn với tiếng gọi ngoài cửa –
L ơi... L ơi, âm vọng nghe thật
hối thúc, tôi bật dậy chực nhớ cu
Cường mới nhắc ngày lên tu viện Kim -

Sơn, cửa mở ra ngay trước mắt hai
người đàn bà một mẹ/ một con ướt
sũng nước tìm tôi đòi tý huyết, phải
chạy ra thư viện trả ba cái phim

truyện; mấy ngày liền mưa trút rất dữ
mỗi ý tưởng vụt qua cứ nhòe nhoẹt;
tối rồi thằng Jim dụ dỗ tôi nổi
quạo - Tao đéo phải dân đồng tính, còn

hơi sức đâu đi xem thằng Andy -
Warhol, ”I’m always inter-
ested in the right things at the
wrong time”; bên hai người đàn bà một

mẹ/ một con/ căn phòng lạnh lẽo tôi
ngồi như phỗng, lời ca ai nghe văng
vẳng trong đầu: mùa mưa lại đến tôi
về đây ghé thăm  anh; lẵng lặng lên

giường, tôi nằm khoanh tròn trong chăn tẩn
mẩn, âm bản cái bào thai cũng cuộn
tròn như thế; tôi chạy mãi, không sao
thoát khỏi vòng tròn, mưa gì dai dẳng,

giờ thì hai người đàn bà một mẹ/
một con rất lặng lẽ như hai bóng
ghế mắt đăm chiêu dõi vào màn mưa.
Ông Mai Thảo có cách của ông ấy

khi dùng nhóm chữ - gấp lại một trang
đời cho mỗi bận chàng say sưa nói
về một chuyện tình chẳng hạn; rằng - Bao
giờ cũng nên đằm thắm cho một kết

thúc/ chung cuộc; bấy giờ cung cách chàng,
cái dáng vẻ kẻ cả/ bất cần mà
lạïi để đời cứ ngời ngời hiển lộng
trên chàng chứ chẳng chơi; tôi hụt hẫng

từ lúc tiếng gõ lẫn với tiếng gọi
ngoài cửa - L ơi... L ơi, vang vang
nghe thật thúc hối rồi mai này hai
người đàn bà một mẹ/ một con họ

sẽ sống hai phần đời sống khác; tôi
rồi cũng phải sống với những hình ảnh
không bao giờ có đầu/ đuôi, nó trộn
lẫn như mớ hổ lốn diễu qua lại

trên chuỗi suy tưởng tẻ nhạt kiểu - Ăn
không ngồi rồi; ôi, tôi mà bày đặt
ôm đồm nhóm chữ - gấp lại một trang
đời cho chuyện bá láp như thế này

tôi thấy tôi thực nhếch nhác, phải chỉ
Mai Thảo thôi, chàng có cách riêng chàng
xài nơi mỗi con chữ bày tỏ rất
hàng quán, rất đời thường mà lại rất

sang cả; ừ, chàng có cách hết.

 

 
 

Last modified on 01/14/2008 6:00 PM © 2004 2008 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC