Nắng chang chang, trời đất đương chớm
hè tôi phát sung còn hơn sư
tử, mặt quấn nguyên dải mây trời
cùng gió, nước thoảng từ biển; tôi
chùi toàn bộ khuôn mặt vào hạ
bộ ả, bên ngoài nắng đổ hầm
hập, cái tôi của tôi miết trên
thân ả còn cái bóng tôi, thì
bị chặt ngang còn chỉ từ bụng
trở xuống mà lạ, dưới mắt giờ
thực căng thẳng, tờ disabi-
lity update report sở
xã hội gửi đến kèm dăm câu
hỏi đại loại- từ tháng 6 năm-
2004 cho đến nay
tôi làm gì, sức khỏe tâm thần
có tiến triển theo một chiều hướng
tốt đẹp, có bị nhốt vào viện
tâm thần, có để cho chạy điện;
anyway, những điều này muốn
nói- tôi, có lẽ hiện hữu được
ở giữa sự điên mê cùng tỉnh
thức, nhưng thử hỏi- liệu tôi có
hiện hữu chăng! giờ bức phá thế
nào cái bóng tôi cũng hắt hiu,
ả cọ xát lên cái tôi của
tôi một cách hết sức triệt để,
trước cảnh tình phải nói đồng sàng
dị mộng thế này sự căng thẳng
dưới mắt đạt lên đến đỉnh điểm
của buổi sáng, dăm câu hỏi kèm
theo tờ disability-
update report mở ra, mở
ra ô! hố thẳm, tôi phải cố
định thần, xem nào- bị nhốt vô
viện tâm thần, chưa/ cho chạy điện,
đôi tháng lại tự nguyện một lần/
sức khỏe tâm thần, hệt mưa nắng
lúc trở mùa, làm gì ư! việc
làm tình, làm tội nhất định có
hơn một khoảng cách với làm việc
cho đến cuối đời nhưng đáng nói
là, tôi đang sống không đúng như
thằng người của tôi đâu vàø phần
nói thêm về các cậu hề nhì
ở ta thì, một khi sự nghiệp
đạt đẳng cấp, hễ được dịp là
bốc phét (thường trong các cuộc phỏng
vấn) như thể sự việc hằn dấu
ấn trên ký ức sau một, hai
suất đi đây/ đó chẳng khác nào
nước xối đầu vịt, ok! tôi
sẽ trở lại đoạn sáng, nắng chang
chang, trời đất đương chớm hè vào
một buổi khác không kém phần thơ
mộng còn hiện thời, tôi sung tợ
bọ đực, đang để bọ cái nhai
náùt đầu đây.