THU Ở RỪNG BẠCH ĐÀN
Lưu Hy Lạc

 
 

 

Nàng không thể tưởng tượng
được tính chất xốc nổi
trong ta, hắn bão hòa
tới mức, tợ một nhân

vật trong phim của woo-
dy allen, nghĩa là
hiện thời ngồi trước gương,
không ai còn thấy ảnh

hình ta phản chiếu lại
nữa, ok! để tránh
những nhầm lẫn chết người,
hễ nhác thấy bất kỳ

tấm gương nào phía trước
ta liền lấy đà lủi
vô, và nàng thật không
thể tưởng tượng, điều thậm

vô lý ấy thoạt đầu
khiến ta khá bối rối,
thậm chí hết sức khổ
sở riết, cho đến nay

thì, tính chất bốc đồng
trong ta hắn lại bão
hòa tới mức, không thể
bão hòa hơn nữa, nghĩa

là có sờ sờ trước
mặt ai, họ cũng chả
nhìn thấy ta đâu cả,
còn một điều này ta

dám cá, nàng không thể
tưởng tượng được tính chất
ba phải trong ta hắn
bão hòa tới mức, đụng

bất kỳ em út nào
trên đời ta cũng cho
mình đụng phải nhà thơ,
ok! để tránh những

nhầm lẫn chết người ta
đánh đồng kiểu “tắt đèn
nhà ngói cũng như nhà
tranh.” nghĩa là cách tiếp

cận vấn đề, nhất là
vấn đề ăn chịu, ta
luôn chủ quan cho rằng,
đằng nào thì em út

ở đây cũng có dây
mơ rễ má với các
cộng đồng của những con
chim, cũng như với các

nhà thơ thời danh, vì
vậy, cách tiếp cận vấn
đề, nhất là vấn đề
cội rễ các em út

rất bầy đàn, ưa hình
thức phải có vần, có
điệu; thế nên, xáp vô
lần này trong rừng bạch

đàn, thu bàng bạc ta
chả ngạc nhiên mỗi lần
nàng buột mồm – that is
really cool, blood.