đứng bên gốc cây
tùng đã hơn hai
trăm năm sống trong
japan tea gar -
den giở bài thơ
đại khái nói về
tử & sinh của ông
nhất hạnh tôi nhủ -
mình coi như sống
nay chết mai hơi
đâu nghĩ ngợi linh
tinh, phút hiện tiền
này cũng như mai
sau cứ chơi một
cách hết sức cật
lực kiểu thầy nhất
hạnh đương sống, tỷ
dụ - gặp dịp là
về việt nam vi
vút kể luôn việc
ăn, ngủ, địt, bợp
phần sống & chết, đụng
vào mỗi người một
kinh nghiệm, đại khái:
khi giở bài thơ
nói về sinh & tử
của ông nhất hạnh,
việc tôi thầm nhủ
trong đầu nãy giờ
coi như đã chết
đi sống lại hằng
giây phút ấy; cái
kinh nghiệm có được
trong mỗi tích tắc
hiện tiền này, hắn
là chuyện bất khả
tư nghị.
Last modified on 02/01/2007 - 9:30 PM © 2004 -2006 www.thotanhinhthuc.org.
HOME