TẢN MẠN CHO MAI NÀY

Lưu Hy Lạc

 

 
 



 

này nhá, bắt đầu từ
đây, cho đến cuối bài
bạn không cần tưởng tượng
cũng thấy đời người, sống,

chết, nhiều khi cứ phải
lần lữa, hệt cái kịch
bản của điện ảnh, a-
nyway try not to

take melodrama
too seriously; chả
ẩn dụ gì ghê gớm,
tuyền chuyện xưa, cũ rích

cách này cách khác, thời
gian qua đi, ai rồi
cũng biến dạng huống hồ
những con đường tình chúng

ta lỡ đi qua, vấn
đề ở đây-là thơ,
có bắt được hắn sau
khi bạn đọc cái năm

chữ vắt dòng mà tôi
sẽ cho đăng tải trên
trời này hay không thôi;
việc mãi tơ mơ trên

con đường làng (cứ việc)
ý tưởng phơi mở trần
truồng, lúc nép bên kia
đường thoắt cái, ngồi chồm

hổm bên đây đường, bạn
lại bắt được hắn, mang
về, đêm, ngày / đứng, ngồi
mặt giáp mặt màn hình

(hư vô) tới nước đấy
phải nói, hắn đã biến
dạng hoàn toàn thì những
con chữ cũng bật ra,

liền, bạn cố sắp xếp
sao cho khác dạng “one
hundred years of so-
litude*” ồ! đấy lại

là chuyên đề khác nữa;
và, như đã nói bên
trên, cho đến mấy dòng
cuối này, chả ẩn dụ

chi ghê gớm, không cần
tưởng tượng bạn cũng thấy,
đời người / sống chết nhiều
bận, cứ phải lần lữa

hệt cái kịch bản của
điện ảnh, anyway
try not to take me-
lodrama too se-

riously, ok!


*tựa tiểu thuyết của Gabriel García Márquez.

 

 

 

Last modified on 04/25/2007 7:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME