Ngồi bên tảng đá, được sắp
đặt nhằm đánh động thị giác
trước de young museum, trị
giá hơn hai trăm tám mươi
triệu đô- la, bằng chính cái
đầu, tôi thực thoải mái huyên
thuyên các cái, con linh – đà,
mười bảy tuổi rưỡi, thì luôn
cho rằng tôi đương làm tuyền
những trò vô tích sự và,
tất nhiên, tôi có tự do
tuyệt đối, để làm cái việc
vô tích sự ấy; phải nói,
với con linh – đà, điều mà
nó cho cực kỳ thơ mộng
là những điều thật hết sức
giản dị, tỷ như hơi thở
ra, hít vào; việc bằng chính
cái đầu, tôi đương thoải mái
huyên thuyên các cái, đại khái:
sống, chết, tương lai, quá khứ,
hiện tại, căn cước da màu,
này, nọ bên cạnh tảng đá
được sắp đặt nhằm đánh động
thị giác, trước de young muse-
um, trị giá hơn hai trăm
tám mươi triệu đô – la, tất
nhiên, tôi hoàn toàn tự do
làm cái công việc vô tích
sự này, tuy vậy, mới mười
bảy tuổi rưỡi, con linh – đà
đã biết trừng mắt mắng té
tát vô mặt tôi – những thứ
ấy chả mắc mớ gì tới
thơ hết.
Last modified on 03/26/2007 – 4:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME