Dẫu bài thơ có nghĩa đi chăng nữa
người không quan tâm đến thi ca chả
bao giờ họ tìm đọc, chắc chắn thế
nhưng tôi và miroslav holub
cứ muốn viết cho họ đọc, để làm
gì (!) chỉ trời hiểu “mỗi khi thơ thẩn
hắn độc cắt, cóp mớ coupon hạ
giá condom, phải chính hiệu kimo-
no của chợ cala food, để làm
gì ai cũng biết và trời hãy còn
mờ là nổi hứng, bọc theo condom
ra ngồi ở pier 42, cho tới
mù trời, vui buồn gì gã cũng đái
dăm vũng ngoài rìa cầu.” đúng vậy, người
không bao giờ quan tâm đến thi ca
vừa uống bia vừa câu cá rất chỉnh
và câu cá cũng còn có nghĩa, biết
thế nhưng tôi cùng miroslav hol-
ub cứ thích viết cho họ đọc để
làm gì (!) chỉ trời hiểu và dẫu bài
thơ có nghĩa đi chăng nữa người cho
là có quan tâm đến thi ca, họ
cũng chả bao giờ đọc một cách thấu
đáo “hằng buổi sáng- hằng buổi trưa- hằng
buổi chiều y chết đúng một động tác
để đổi lấy manh áo chén cơm, đêm
về thì chơi đứng- chơi ngồi- chơi nằm
phía đầu giường, cạnh giường ngay giữa giường,
bằng tư thế của kẻ chỉnh chu gã
xuất tinh một cách hết sức hoàn hảo.”
tôi kể điều này mới hay cũng chỉ
trời hiểu, bọc khí vất dưới chân giường
đích thị sáng ra còn không biết là
ai/ của ai; người không quan tâm đến
thi ca chắc chắn họ chả bao giờ
nghe đọc thơ, người cho là có quan
tâm thì đọc chả bao giờ thấu đáo
và dẫu bài thơ vô nghĩa hoàn toàn
hoặc có nghĩa cũng chả nhằm nhò gì;
trở lại điều lăng nhăng như hồi chơi
gái tiệp, trạng thái sống khi ấy trong
tôi lúc nào cũng lộn sòng thành đôi
ba thằng ấm ớ khác nhau cho nên
tôi cứ viết để người không hề quan
tâm đến thi ca đọc, như anh chàng
thi sỹ tiệp mà đã hai lần tôi
nêu tên bên trên quả thực, sự tích
về những thứ bao đồng kiểu trăm năm
cô đơn luôn tái hiện ở đời này
mặc cho mỗi bận thơ thẩn tôi cắt,
cóp mớ coupon hạ giá condom
chính hiệu kimono của chợ ca-
la food để làm gì, đến đây thì
ai hiểu sao cũng được, tôi không phải
vắt dòng thêm nữa.