Đụ mẹ—tối cứ dồn xuống
đấy! rừng lục đục dọn bữa
tôi nói—cũng cải luộc chấm
tương à; rừng đẩy đĩa thịt
kho được hâm đi hâm lại
mười ngày nay, tôi buột mồm—
đụ mẹ, cục chả giá 3
đồng bảy mươi lăm xu, chả
bèo chút nào so với cái
mạng tao lâu nay; rừng ậm
ừ, cho đũa đâm vào chén;
bên ngoài tối cứ dồn xuống
tôi& rừng lặng lẽ nuốt các
cái xuống bụng; đụ mẹ mày,
bán chừng một cái cũng đủ
rừng nói, tôi ừ; thế rồi
những con chữ/ nhiều mảng màu
được dịp tuôn ra, cùng với thịt
heo kho, dúm cải luộc chấm
tương, cục chả chiên 3 đồng
bảy mươi lăm xu, chúng nằm
lẫn đâu đó phía bụng dưới,
phía hư vô; thực, chỉ ở
những đêm tỉnh lẻ thế này
mới cảm khái được thân phận
việt kiều, chao ôi! quả khốn
nạn, thi ca/ hội họa chả
là đinh gì và nói chung
tôi & rừng cứ ưỡn người cho
rượu vô mồm, phải có hơi
hướm đàn bà đêm nay, ngày
mai nữa tôi nói, rừng ừ—
cuộc đời coi vậy, nhiều cách
sống; lũ gió đêm San Jo-
se mất dạy, chúng lan tràn
lạnh thấu xương, tôi phát buộc
mồm— đụ mẹ muốn “lộng lẫy”
một thứ chi đó, giờ chỉ
nước lộng lẫy con cặc việt—
nam như tựa một bài thơ
của thi sĩ trần tiến dũng
rồi sục con cặc lên hai
chữ hoành tráng, bởi hiện thời
trên khắp các cửa miệng ở
ta cứ tuôn ra một cách
hết sức hồ hởi mà rõ
ràng, vẫn không sao dấu được
cái mặc cảm nhược tiểu, cắt
ngang lời tôi rừng có vẻ
oải, ừ—thì mày để nó
lộng lẫy chứ! hầm hừ, tôi
đưa mắt ngó lên hai cái
bóng hằn trên vách đụ mẹ,
lại thấy toàn những chiếc mặt
nạ cười**.
*Tựa một ca khúc của Trúc Phương/
** tựa tập truyện của Kinh Dương Vương.