DẬY MUỘN

Lưu Hy Lạc

 
 

 

 

 

“đứng cắn một miếng lớn,
mặt trời.
rửa óc,
hóng, cơm.”

... tôi nhìn toàn cảnh giữa
ngày trước mắt, muốn chết,
thiệt, không dễ chút nào
chỉ có thể thêm thắt

vài chi tiết, cốt cho
ngày ngắn lại, tỷ như:
(bây giờ, mới 12
giờ hơn, gì chứ khát

vọng, ở mọi nơi / mọi
chỗ, cỡ tôi, phải chờ
cho tới mửa máu.) và
để nhìn tổng thể giữa

ngày trước mặt sao giống
hệt như tranh trừu tượng,
tôi cũng chỉ có thể
thêm vài chi tiết không

đầu, không đuôi sau đây:

“ngồi hớp từng hớp
mây trôi.
gan, ruột đổ tháo ngoài biển đông”

(thế thì, số phận không
thể sắp đặt như vật
thể phi kịch tính, nhắm
đánh động thị giác, bây

giờ, vừa đúng 1 giờ.)
tôi thử chơi chơi hậu
hiện đại, đại khái, ngồi
để miệng lảm nhảm suốt,

cho tới chạng vạng, ả
lại bảo tôi - ở đâu
cũng thế, cỡ mày, chỉ
nước giập mật, con ạ.

 

 

 

Last modified on 06/06/2007 6:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME