Thế là ba mươi năm trôi, i
vẫn chưa get line đi chuyến tàu
suốt “to be or not to be”;
thoạt vào, tôi không định đề tựa
như bên trên, nhưng sau khi đọc
bài phỏng vấn nhà thơ vi thùy-
linh, với cái nhan “cơn lốc nữ
tính.” thực bắt mắt; đêm đến, trong
mộng, tôi thấy tuyền các vị han
hỏi mới biết, chờ đi tàu suốt
ấn tượng nhất phải kể mr.
l & mr. y; mở mắt, tôi
nghĩ, đề tựa bên trên quả tới
bến vả lại, đêm đêm, dẫu đời
bạc thế nào cũng buộc phải dọ
cho ra cơn lốc nữ tính, hòng
nép vào (nhân đây, phải nói, bài
phỏng vấn với cái nhan “cơn lốc
nữ tính.” vừa xuất hiện, nó khiến
cánh phê bình cũng như các đồng
chí nhà văn / nhà thơ ở ta
máu tợn); nói ngang đây cũng máu
lắm nhưng phải kềm, để rồi thực
nhẫn nha tôi sổ toẹt lên định
mệnh ba mươi năm qua bằng cách,
giạng chân đái lên đời, tình đoạn
hét tướng rằng “to be or not
to be”; dẫu mở mồm lần này
khứng tuyền tai bay vạ gửi tôi
cũng nói - cuộc đời vốn dĩ thay
đổi khôn lường, sống sót được đều
do số phận, thế nên chả lạ
gì khi đêm, ngày tôi cứ trật
quần bề “khoảng lặng. “ (phải nói, không
cách chi hình dung khoảng lặng là
khoảng gì, nhưng mỗi bận nghe các
diva ở ta buột ra mồm
tôi liền nghĩ, chỗ ấy chắc lý
thú mỗi việc địt, bộp); nói ngang
đây, máu lắm nhưng đêm nay, sau
khi dọ không ra cơn lốc nữ
tính, tôi chập chờn cho đến hết
đêm, hễ nhắm mắt tuyền thấy các
vị đã đi tàu suốt, ấn tượng
nhất mỗi mr. t; giờ đây,
trộm nghĩ, đã ba mươi năm trôi
i vẫn chưa chịu get line đi
tàu suốt để cứ đêm, dẫu đời
bạc thế nào cũng phải dọ cho
ra cơn lốc nữ tính, hòng chỉ
để nép vào, mà phải nói, cũng
bởi cái nhan “cơn lốc nữ tính.”
thực bắt mắt, nó khiến nọ nay
nhìn đâu tôi cũng lẫn lộn máu
mê thành bia bọt hết trơn.
HOME
Last modified on 11/09/2006 -11:00AM © 2004-2006 www.thotanhinhthuc.org.