Lưu Hy Lạc

LẦN NÀY, KỂ THÌ TAO XOÀNG THẬT

 
 
 

Tình cảnh mơ của các nhà thơ ở
Trong / ngoài nước hiện thời thực khó nói,
có thằng vẫn mơ một ngày thế giới
đại đồng, cũng còn đứa mơ một ngày

quang phục đất nước, ấy là chưa kể
khối thằng, chỉ mơ độc giấc mơ siêu
thực, tôi thì nỗi nhớ em khiến cứ
cách ngày lại thả ra góc south 1-

6th với mission chỉ để
ngủ đĩ, liên tiếp như thế đâu được
mười ngày thì tôi bị tó; ghi cho
cái ticket lên đến 365-

đô mặt ả cảnh sát chìm, lạnh như
tảng băng, vừa tháo còng mồm vừa gầm
gừ- mày không ưng số tiền phạt thế
này thì ra tòa; ngày, giờ có ghi

sẵn phía sau, đoạn rít lên “xéo cha
cái bản mặt mày ở đây.” đút tic-
ket vô túi quần tôi chạm phải bức
thư mà tình cờ nhặt ở đâu đó

nơi ký ức, lập tức từng dòng chữ
trong bức thư quái qủy ấy vụt ngổn
ngang qua đầu “Mối tình mà em dành
cho anh nay không còn nữa, em nhận

thấy tình cảm ghét bỏ mỗi ngày mỗi
lớn thêm. Khi em thấy anh, em không
ưa nổi cái bản mặt của anh, việc
duy nhất em muốn làm là ngó đi

chỗ khác. Em không bao giờ muốn về
sống với anh. Lần nói chuyện trước làm
em, em chán đến độ chẳng còn muốn
gặp lại anh. Nếu chúng ta thành vợ

chồng, em biết cuộc đời em sẽ vô
cùng khốn nạn. Em chỉ có một trái
tim để cho nhưng trái tim ấy không
phải để cho anh.  Em thành tâm muốn

anh hiểu là em nói thật. Đừng tìm
cách trả lời thư em. Chào anh, xin
anh đừng nghĩ anh là mối tình lớn
của đời em*.” tình cảnh như thế quả

nhiên khó nói, cho đến nước này tôi
mới chịu chú ý, cũng bởi lời lẽ
của bức thư tình quái qủy ấy làm
cách ngày lại nhớ em, để tâm thêm

tôi thấy trong nỗi nhớ đậm đặc mùi
nách, mùi háng đàn bà, khiến cách ngày
cứ nhớ em mà em biền biệt chim
trời/ cá nước và dòng đời ôi! vẫn

lặng lờ trôi, thế là ôm nỗi nhớ
vô lòng, để cách ngày lại thả ra
góc south 16th với mission
chỉ để ngủ đĩ, liên tiếp như thế

phải nói, lần nào cũng kẻ thuận thì
mua/ người vừa thì bán; duy buổi chiều
nay chiều chưa tắt hẳn, nỗi nhớ em
cộm lên đến đỉnh điểm mà tình cảnh

mơ của các nhà thơ trong/ ngoài nước
hiện thời thực khó nói, vẫn khối thằng
mơ toàn kiểu hiện sinh, thì bị dính
cái ticket 365 đô, trong

khi gía mỗi bận, quả bèo; lẩm bẩm
luôn mồm vừa đi, tôi cứ quơ tay –
ngày này, tháng tới ra tòa; ngó tay
chơi cầu ba cẳng tiếng tây, tiếng u

quơ loạn thế này, này may, tiền phạt
giảm còn phân nữa cũng chưa biết chừng.

*Thư gửi bạn ta của Bùi Bảo Trúc, Thời Báo san jose số ra ngày 29/ 5/ 2006.