THƠ VŨ NGUYÊN CHO HELENA OKAVITCH PHẠM

Lý Đợi

 
 

 

 
he-le-na chưa nghe anh nói quê
hương những sáng mùa đông mưa dầm gió

thổi nghe trong da đau xót từng cơn
người làm sao đã uống trọn đời buồn

anh chưa nói khoảng đồng cỏ cháy đường

khô cằn tháng hạ trăng khuya nghe tiếng
võng của thời anh dĩ  vãng khoảng đất

làm sao từ những mảnh ve chai cũ

những rác rưởi ống bơ bãi cỏ làm
thế nào thành phố mọc lên làm thế

nào khoang đất ấy buộc chân và hồn
anh mỗi lần anh ruồng bỏ em làm

sao mà hiểu một sáng kia anh tỉnh
dậy tình cờ nghe bên tai một tiếng

chân đi tiếng xe điện lên đường ngoài
lộ em không biết tại sao anh đau

khổ như thịt da to nhỏ tiếng đồng
bào và làm sao trong những giấc chiêm

bao anh chỉ thấy những nhà hoang lối
tối những mặt buồn rũ rượi già nua

trong mê sảng còn nghe tiếng nói những
giọng này chầm chậm vào tim he-le-

na gọi pra-gơ không khóc bởi vì
sao nào biết bởi vì sao thành phố

ngủ đêm dài hấp hối ngực nhọc nhằn
từ bỏ mà đi chừng em cho hẳn

sự tình cờ lòng cảm động ngực tim
hồi hộp ô quê hương từ nghĩa địa

tha ma sao réo gọi hồn tôi không
hết người còn sống đây hay đã khuất

tôi nhìn mặt này đã gặp hay chưa
nghe tiếng nói bỗng tay vồn vã mắt

vui mừng môi đợi ngạc nhiên he-le-
na em có biết không giọng ca đó

anh viết khi ra trước anh vừa nghe
ai hát bên kia hồn rung động anh

nào nói được

 

 

Last modified on 11/19/2006 - 10:30PM © 2004 -2006 www.thotanhinhthuc.org.
HOME