BÓP CỔ RỒI BÓP CU RENÉ CHAR

& TẶNG HOÀNG NGỌC BIÊN - THẾ MỚI KÌ, NHƯNG CỨ CHƠI

Lý Đợi

 

 
 


 

 

1.
Còn sống ngày mai

qua khoảng trống lớn trên tường ta nhận
em lễ tạ ơn từ những bàn tay

mùa đông ta thấy em băng qua những
vòng cát trên áo giáp như thế hệ
những kẻ u buồn băng qua sân chơi

trên đám cỏ chì trên đám cỏ than
đá trên đám cỏ không bao giờ đứt
hơi bên ngoài nó sự tương đồng của
những vết cháy với phần số chúng không
bao giờ hoàn hảo ta hãy làm tình

ta hãy làm tình - làm tình đi thôi.

 

2.
Người tình giấu mặt

Nàng đặt bát đĩa xuống bàn và một
cách tuyệt vời nàng dẫn câu chuyện người
yêu đang ngồi đối diện nàng lát nữa
đây sẽ nhìn thẳng vào nàng, nói nhỏ.

Thức ăn này giống như lưỡi kèn ma.

Dưới gầm bàn, gót chân trần của nàng
giờ đây mơn trớn hơi ấm của người
yêu, trong khi những giọng nói nàng không
nghe được đang ngợi ca nàng. Ánh đèn
toả rối, dệt thành cuộc giải sầu nhục

dục của nàng. một chiếc giường, rất xa,
nàng biết, kiên nhẫn và run rẩy trong
cõi lưu đày của tấm vải phủ thơm
ngát, như một mặt hồ trên núi sẽ
không bao giờ bị bỏ phế.

 

3.
Điều an ủi

Trên những con đường thành phố có tình
yêu của ta. Nàng đi đâu trong thời
gian bị chia cắt chẳng có gì quan
trọng. Nàng không còn là tình yêu của
ta, ai cũng có thể chuyện trò với

nàng.  Nàng không còn nhớ ra; ai đúng
ra là kẻ đã yêu nàng? Nàng tìm

hình ảnh giống mình trong những cái nhìn
mong ước. Khoảng không nàng đi qua là
lòng chung thủy của ta. Nàng vẽ ra
hi vọng và nhẹ nhàng khước từ nó.
Chẳng cần dự phần nàng vẫn có ưu

thế hơn cả. Ta sống trong sâu thẳm
tình yêu như một xác thuyền trôi hạnh
phúc. Nỗi cô đơn của ta không hề
biết nó chính là kho báu của nàng.
Trong kinh tuyến bao la nơi tình yêu
ta cất cánh, sự tự do của ta

đào chỗ cho mình. Trên những con đường
thành phố có tình yêu của ta. Nàng
đi đâu trong thời gian bị chia cắt
chẳng có gì quan trọng. Nàng không còn
là tình yêu của ta, ai cũng có

thể chuyện trò với nàng. Nàng không còn
nhớ ra; ai đúng ra là kẻ đã
yêu nàng và soi sáng cho nàng từ
xa để nàng khỏi ngã?

 

4.
Marthe

Marthe
mà những vách tường cũ không thể nào
chiếm đoạt được, mặt giếng nước mà nền
quân chủ đơn độc của ta soi bóng,
làm sao ta có thể quên được em
một khi ta không cần phải nhớ lại
em; em chính là hiện tại chất chồng.
Chúng ta sống bên nhau mà không cần
phải đến gần nhau, không cần phải tiên
liệu, như trong tình yêu hai cây thuốc
phiện làm ra một cây cỏ chân ngỗng

khổng lồ. Ta sẽ không bước vào trái
tim em để giới hạn ký ức của
nó. Ta sẽ không giữ miệng em lại
để ngăn nó hé mở trên nền xanh
không trung và sự khát khao lên đường.
Với em ta muốn mình là tự do
và là gió của cuộc sống đi qua
ngưỡng cửa muôn đời trước khi đêm mất
hút.

 

 

 

Last modified on 08/23/2007 8:00 AM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME