Tôi biết từ lâu lắm những điều tôi
nói người khác đã nói nhưng tôi vẫn
nói những điều người khác đã nói chẳng
khác nào người khác nói thay cho tôi
không phải tôi không có điều gì để
nói nhưng tiếng nói đang nói nơi tôi
tự coi là tiếng nói của tôi và
dù tôi không coi đó là tiếng nói
của tôi thì nó cũng luôn luôn đòi
hỏi được quyền cất lên tiếng nói và
như thế rốt cùng tôi chỉ là nơi
tạm trú để những tiếng nói không phải
của tôi đi ra đi vào múa gậy
vườn hoang ôi suốt quãng đời rất dài
của tôi tôi đã phí phạm quá nhiều
thời gian tôi không nói đựơc gì nhiều
ngoài mấy tiếng oe oe sau khi sinh
ra thế rồi bặt câm tôi phải nói
tiếng nói của người khác nhưng tiếng nói
của người khác dù không phải của tôi
tôi vẫn không thể trục xuất ra khỏi
tôi và chỉ còn cách lắng nghe tiếng
nói của tôi đằng sau tiếng nói đang
nói mà đằng sau tiếng nói đang nói
là sự im lặng vậy thì dù sao
tôi cũng phải cám ơn cám ơn tiếng
nói người khác đang nói nơi tôi vì
nhờ thế tôi mới nhận ra được im
lặng mới chính là tiếng nói của tôi.
Last modified on 01/21/2007 - 1:30 PM © 2004 -2006 www.thotanhinhthuc.org.
HOME