Hoặc tôi đi trong buổi chiều tan
trong buổi chiều lúc đó tôi không
còn là tôi tôi là buổi chiều
hoặc đứng nhìn buổi chiều trong đôi
mắt buổi chiều đi trong tôi dĩ
nhiên buổi chiều không tan trong tôi
như khi tôi tan trong buổi chiều
buổi chiều vẫn là buổi chiều và
tôi vẫn là tôi nhưng khi buổi
chiều bị tù túng mãi trong tôi
buổi chiều biến thành nỗi buồn của
tôi buổi chiều là tôi chẳng phải
tôi vẫn cảm thấy buồn buồn vào
mỗi buổi chiều đó sao như vậy
hoặc tôi đi trong buổi chiều hoặc
buổi chiều đi trong tôi thì cũng
chẳng có gì khác nhau chẳng qua
là khi thì tôi là buổi chiều
khi thì buổi chiều là tôi thế
thôi và để giải quyết cho rốt
ráo chuyện mập mờ này chỉ còn
cách đóng lại buổi chiều trong tôi
và ngoài tôi bằng cách ở miết
trong phòng đóng cửa lại, rồi sao.
Last modified on 01/01/2007 - 05:00 PM © 2004 -2006 www.thotanhinhthuc.org.
HOME