Tôi đi góp nhặt đời mình trải
lên trang giấy ngồi nhìn nhớ quên.
thời gian như con nước lênh đênh
thời gian như mây khói nổi chìm
có không bao phen tôi hỏi nhỏ
lòng có phải tôi là con nợ
trong vòng tay tôi tôi đâu có
muốn ở đây đời buồn như canh
bạc gặp hồi trắng tay phải chi
có chút mê say phải chi tôi khép
được ngày trống trơn với đời phủi
sạch nghĩa ơn với tình phủi sạch
chữ buồn câu thơ ôi đời… như
một thềm mưa những bong bóng nước
tròn vo nhuộm màu lấy bài thơ
nhẹ nhàng lau tôi nghe cái lạnh
len vao phổi tim tôi nghe mình
thốt tiếng em mà câu tình tự
tôi quên bao giờ… thời gian không
ngược về xưa tôi nghe mình thèm
nghe tiếng gọi đò trưa quê nhà…
con đò nào rồi cũng trôi xa
đường xuôi nẻo dọc chẳng ta với
người tôi nhìn thu lá vàng rơi
tưởng đâu áo lụa bay hồi chớm
xuân còn chi một thoáng bâng khuâng
còn chi đây nỗi thương gần nhớ
xa trăm năm trong cõi người ta
trang thơ đây còn mấy chiều tà
nắng mưa…