Trong vườn, một đóa hoa màu đỏ
qua đời trên thảm cỏ xanh, từng
cánh bầm như lệ ứa! Tôi cúi
xuống thầm thì: người ơi và hoa
ơi! Trong tận cùng không thể khác
cho dù nhan sắc, cho dù tài
hoa. Tất cả cũng cùng một nỗi
đau chung cuộc!.. Khi gần ta vui
bên nhau. Khi xa lòng thanh thản
Ôi ! cuộc đời dài ngắn có là
bao! Bởi Hoa và Người đều hữu
hạn... Vậy, sống hãy hết mình nhan
sắc. Hãy cho ta hết mực tài
hoa. Bỡi sống là không thể khác ...
Last modified on 02/07/2007 - 3:00 PM © 2004 -2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME