Con là vạt nắng phủ lên mình
Mẹ. Là cả vườn Xuân hoa lá
thơm, Mẹ cũng nghĩ con còn là
giọt nước mà chúng ta đã để
lại ở Quê Hương. Chừ giọt nước
kia thành nước mắt, con trong tay
Mẹ: Một Cõi Thiên Đường. Con cười,
đâu biết ai đang khóc. Đong chén
cơm bằng những nắng cùng sương! Rồi
mười năm, mười mấy năm sau, nữa
Mẹ hết bồng con, hết cõng con
Đường đời: một nắng hai sương con
bước tới: Mẹ cầu mong con Mẹ
hãy giữ lòng con nhé, tấm lòng
son … Trên mặt địa cầu con thấy
đó, sông, hồ, biển cả, núi cùng
non… Một mai kia Mẹ có là
tia nắng. Con giữ gìn cho ấm
bước con! Bây giờ, con cứ là
tia nắng để cho Mẹ chải đầu
trên bến Xuận. Có ai đứng gần
nhìn tóc Mẹ bạc, thì con cười
bảo tia nắng làm tóc Mẹ loang…
Last modified on 01/10/2008 – 6:00 PM © 2004 – 2008 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC