Tôi đứng đây, trên bờ biển
đưa hai tay lên miệng làm
loa thử gọi chân trời, nhưng
chỉ có sóng đưa lời tôi
bối rối, tiếng tôi chừng chơi
vơi... Tiếng tôi gọi đã làm
nhăn mặt sóng! sóng bẻ gãy
lời tôi, mà chân trời thì
xa vời vợi... Tôi gọi, gọi
hoài gọi mãi mà không đến
nơi! Thây kệ, một đời tôi
cứ gọi, dẫu có khản tiếng
khàn hơi. Tôi cứ gọi về
một đường chân trời xa tít
để tan hồn trong chơi vơi...