Chống gậy leo lên đồi, thăm
những người dựng tháp. Hỏi. Chẳng
có ai trả lời. Chỉ nghe
trong lòng sao ấm áp lạ!
Nhìn lên, mắt như chạm trời
mây bay. Thiên Y, hồn đang
lãng đãng như nhập cùng cỏ
cây thức canh thời dĩ vãng...
Bàn tay vỗ vào đá, nghe
âm vang vang. Người xưa đâu
hỡi đá? Sao chỉ là tháp
trầm ngâm! Sao chỉ là mây
trắng xóa! Chống gậy lần về
biển sông. Xa kìa, Nha Trang
viền ráng đỏ. Vầng trăng trôi
bềnh bồng. Cù lao ầm sóng
vỗ... Quay lại nhìn ngọn đồi
Xa xa, Bà nhai trầu, gió
xoáy. Ngàn, ngàn năm trôi qua,
bao nén hương cầu còn cháy!
Với đóm lửa hồng trên môi,
một người đàn ông tản bộ
khe khẽ hát khúc ca Hời.
Tháp Bà, Tháp Bà là thế!
Last modified on 05/17/2007 – 4:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME