Buổi chiều nắng ấm trải dài trên
sân thượng, tôi ngồi nhìn con, thằng
Cu Lỳ dễ thương chi lạ. Nó
cầm trên tay cái chong chóng hỏi
hoài: “mẹ biết không, tại sao chong
chóng quay?”, tôi không đáp chỉ đập
bàn tay nó… Như hiểu ý, nó
bảo rằng tại gió, mẹ nhìn đây
chong chóng của con quay! Ồ cái
quạt? Hay con chim đang bay? Trời
êm ả, chong chóng quay, quay tít!
Cúi hôn con, tôi hôn không biết
mệt “con làm gì mà chong chóng
lại quay?” nó mỉm cười. Và nó
động đậy bàn tay: “Con làm gió!
Mẹ nhìn đi! Gió! Gió!” Bàn tay
nó! Bàn tay như hoa nở, gió
ngàn phương về với nắng ngàn phương,
cái chong chóng như mây giữa đại
dương. Tôi bâng khuâng tự hỏi đó
là điều hư ảo hay ngây thơ
có thật? Nhìn thằng Cu giống như
con ong mật, chong chóng quay trên
tay nhỏ không ngừng. Mặt trời chìm,
chìm hẳn ở phương Đông, và trên
tay nó, một mặt trời khác mọc!
Last modified on 05/02/2007 – 7:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME