Buổi sáng như khuôn mặt trẻ thơ sau làn sương.
Mờ tỏ phô nét cong nét thẳng. Là núi non
là cây rừng. Là suối là sông len lách. Gío
thơm như má hồng con gái. Mặt trời chứa chan
trong đôi mắt nâu. Trên đầu hoa nắng nở. Trên
đường xanh xanh lá cỏ. Buổi sáng ra đường gặp
người quen. Một nụ cười duyên. Có đủ chưa cho
một ngày mới dẫu là tiếng chào của buổi sáng
hôm qua. Buổi sáng không ai thấy mình gìa vì
khuôn mặt trẻ thơ đang ẩn trong lòng trong dạ.
Tôi cúi xuống đóa hồng nhung nói thầm: Thương qúa
Giọt sương trên vách lá long lanh, long lanh. Tôi
gọi thầm tên tôi hay tên ai?
Mong manh, mong manh từng sợi nắng...
Last modified on 10/04/2007 – 6:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC