Bài thơ tưởng niệm
Đỉnh điểm một cơn cựa mình khoan khoái
của Mẹ Trái Đất và cơn ham muốn
khao khát cuồng nộ của thần Đại Dương
khoảnh khắc sau một đêm chồng chất như
núi Thái Sơn nỗi sợ hãi tột cùng
kéo dài đầy rẫy hoang tàn đổ nát
cạn kiệt khuya khoắt trong bầu không khí
nín lặng đóng băng một con muỗi đói
máu vo vo đập cánh trong không gian
nghèo trống rỗng qua những giấc ngủ đói
kém cái đầu đầy nỗi sợ hãi lo
toan cái bụng trống rỗng mưu sinh bấu
víu mòn trên mặt đất không bình yên.