Hồ Đăng Thanh Ngọc

CÓ NHỮNG NGÀY
NUỐT – MÙA HÈ 2016 – NHỮNG HỐC MẮT CÁ THO LÓ
MỘT HOÀNG HÔN – CHƠI BÀN TAY – CHÚNG TA ĐANG LÀM GÌ?
CHIỀU NGHE TIẾNG ĐÀN TRANH – CON KIẾN – HẠC VÀ RÙA – CON CÒ
BÀ GIÀ ĐI TẮM – CÁI CHẾT CỦA NỖI NHỚ – CHÙM THƠ

 

 
 

 

 

 

Image result for CÓ NHỮNG NGÀY

 

CÓ NHỮNG NGÀY

Có những ngày những cái tai rớt
ra trên mặt bàn vì chứa quá
nhiều thông tin đến nỗi những thông
tin quá nặng và khiến những cái

tai bị xé tách khỏi cái đầu
và rớt xuống mặt bàn người đàn
ông lấy tờ báo lùa những cái
tai rớt ngổn ngang xuống đất có

những ngày những con mắt rớt ra
rơi xuống mặt bàn vì đã nhìn
quá no nê những cô gái khỏa
thân uốn éo trên màn hình computer

người đàn bà lấy cái chổi lông
gà suốt một cách không thương tiếc
những con mắt xuống đất vừa suốt
chổi lông gà vừa lầm bầm chửi

rủa đồ khốn đồ đỉ thỏa đồ
mất nết có những ngày những quả
tim rớt ra khỏi lồng ngực lăn
lông lốc xuống vệ đường sau khi

đã quá no nê những bữa tiệc
vô cảm những quả tim chứa quá
nặng những đồng bạc đến nỗi lồng
ngực rách toang không chứa nổi quả

tim người tu hành vừa đi qua
đường vừa gõ mõ tụng niệm giữa
những đồng bạc loảng xoảng văng tung
tóe trên đường có những ngày những

ngón tay rụng xuống khắp mặt đất
vì đã cầm nắm quá nhiều chúng
nói chúng tôi cần nghỉ ngơi chúng
rụng xuống và mọc lên những tai

nấm chúng hy vọng những tai nấm
có thể nghe mưa một cách hồn
nhiên có những ngày như thế thật
đấy không tin à nhìn kỹ lại

đi

 

Image result for BÀ GIÀ ĐI TẮM

 

BÀ GIÀ ĐI TẮM

Bà già đi tắm sông buổi chiều trên
bến hoang trên bến hoang buổi chiều bà
già đi tắm như đi lau dọn những
ngày qua lau dọn những cuộc tình lau

dọn những niềm vui lau dọn những đớn
đau lau dọn những khát khao ái ân
xưa cũ lau dọn những nụ cười lau
dọn những nước mắt trên bến hoang buổi

chiều bà già đi tắm như thêm một lần
kỳ cọ tuổi xuân kỳ cọ nụ hôn
đầu kỳ cọ cho sáng bóng những hẹn
hò kỳ cọ cho vết sẹo cuộc đời

được liền da kỳ cọ cho vết thương
tâm hồn được tẩy rửa trên bến hoang
buổi chiều bà già đi tắm bà tắm
hứng khởi tắm say sưa và làn môi

già nua mím lại như nhớ làn môi
ai năm mươi năm trước bây giờ đôi
má hồng đôi môi hồng của bà đã
nhăn nheo hé mở nụ cười cổ thụ

trên bến hoang buổi chiều bà già đi
tắm ký ức bà trôi từ thân thể
bà ra đầy mặt sông đến mức lũ
rong rêu phải chui lên bờ gọi bà

ơi bà ơi trên bến hoang buổi chiều
bà già đi tắm

 

Image result for CHIỀU NGHE TIẾNG ĐÀN TRANH

 

CHIỀU NGHE TIẾNG ĐÀN TRANH

Chiều ngớ ngẩn đi qua hàng dâm
bụt chợt nghe tiếng đàn tranh vọng
ra từ cửa sổ ngôi nhà bên
đường vọng ra từ vòm lá xanh

vọng ra từ mái ngói vọng ra
từ không gian thấp thoáng bóng người
con gái vọng ra từ đôi bàn
tay mười sáu ngón bàn tay mười

sáu ngón đang múa trên mười sáu
sợi dây hay mười sáu sợi dây
đang biến thành dòng sông âm vang
dưới mười sáu ngón tay người con

gái cứ tưởng như mười sáu sợi
dây là mười sáu sợi tóc của
nàng mười sáu sợi dây đang rung
lên mười sáu sợi mưa bàn tay

nàng mười sáu ngón chẻ mười sáu
sợi dây đàn thành mười sáu sợi
chiều trong chiều ngớ ngẩn đưa bước
chân tôi thành mười sáu bước chân

phiêu diêu mười sáu sợi dây mười
sáu ngón tay đang quấn chặt như
bện chặt lại buổi chiều ngớ ngẩn
tôi đi qua hàng dâm bụt nhà nàng

 


MẮT

Tôi nhìn người bốn mắt nhìn
nhau bốn mắt đen để nhìn
màu mắt đen bốn mắt xanh
để nhìn màu mắt xanh bốn

mắt nâu để nhìn nhau bồ
câu bốn mắt đỏ để nhìn
nhau đỏ mắt bốn mắt xám
để nhìn nhau chó sói bốn

mắt vàng để nhìn nhau kim
cương bốn mắt huyền để nhìn
nhau bóng tối tôi nhìn người
bốn mắt nhìn nhau bốn mắt

trăng thu để nhìn dịu êm
bốn mắt mặt trời để nhìn
lửa thêu bốn mắt qua cầu
để nhìn dòng sông cuộc đời

chảy xiết tôi nhìn người thành
ánh sáng thành bóng tối tôi
rơi xuống vực sâu tôi ơi
mù lòa

 

 

Image result for MỘT HOÀNG HÔN

 

MỘT HOÀNG HÔN

có một hoàng hôn như chiêm
bao như ai đó đốt câu thơ cũ
thả vào cánh cò như ai
đó kêu lên có con chim gãy chân

lạc vào rừng ngón mưa như
ai đó kêu lên bắt lấy giấc mơ
bỏ vào chai rượu như ai
đó kêu lên bắt lấy hoàng hôn thả

vào bóng đêm như ai đó
kêu lên bắt lấy con tim chơi trò
trốn tìm như ai đó kêu
lên về nhà bắt khói kẻo khói bay

mất chỉ còn một dấu hỏi
như ai đó kêu lên hãy bắt lấy
khói kẻo khói bay mất sẽ
chỉ còn một dấu lạnh có một hoàng

hôn như thế có ai kêu
lên

 

 Image result for MỘT HOÀNG HÔN

 

MÙA HÈ 2016

Tôi đi ra phố mùa hè lỡ cầm
trên tay mặt trời nên tay tôi
cháy mắt tôi cháy người tôi cháy
áo quần tôi cháy tôi cháy đen

như hòn than tôi đi ra phố
mùa hè lỡ cầm trên tay mười
tám tầng địa ngục nên đành cứ
thế bước đi như đi trên lửa

than hồng trên bếp cồn cháy đỏ
thân tôi như bị ném trong vạc
dầu tôi đi ra phố mùa hè lỡ
cầm trên tay cái nhìn giận dữ

của em nên óc tôi nhão ra
não tôi bốc khói mắt tôi đui
mù tôi đi ra phố mùa hè
lỡ cầm trên tay chảo dầu chiên

đang sôi nên miệng tôi sưng phồng
lưỡi tôi rốp đỏ họng tôi rách
toác tôi như khạc ra lửa tôi
đi ra phố mùa hè lỡ cầm

trên tay mặt trời lỡ cầm trên
tay địa ngục lỡ cầm trên tay
cái nhìn giận dữ lỡ cầm trên
tay chảo dầu chiên nên tôi đang

bốc khói đang bốc khói đang bốc
khói

viết trong cái nóng 41 độ những ngày tháng 7/2016

 

 Image result for NHỮNG HỐC MẮT CÁ THO LÓ

 

NHỮNG HỐC MẮT CÁ THO LÓ

từ đâu trong sóng biển tấp vào hốc
mắt tôi một đống xương cá những cái
đầu cá đầy hốc mắt tho ló xoáy
vào tôi những luồng tối đen những hốc

mắt đầy những luồng tối đen tho ló
trào ra những lớp sóng đen như mực
ồ những con cá có hốc mắt tho
ló đầy những luồng tối đen biển đã

bỏ rơi chúng mày rồi sao? những con
cá đầy hốc mắt tối đen tho ló
chúng mày đã sống từ bao giờ và
chết từ bao giờ vậy? giữa muôn màu

sắc biển màu tối của những hốc mắt
tho ló chúng mày có từ đâu mà
tối vậy? những luồng tối chúng mày tho
ló mang theo để làm gì vậy? mà

hà cớ gì chúng mày tấp vào đáy
mắt tao một đống xương cá để làm
gì? đáy mắt tao không thể chôn đống
xương cá với những cái đầu đầy hốc

mắt tho ló của chúng mày không thể
chôn không thể chôn không thể chôn chúng
mày hiểu không

tháng 4- tháng10/2016

 

 

Image result for NUỐT

 

NUỐT

Như con ếch tôi ngồi nuốt hết bóng
tối như bóng tối tôi ngồi nuốt hết
mặt trăng trong đêm khuya tôi thấy con
ếch bị chết và mặt trăng bị thương

rồi mặt trăng chui vào tóc tôi trú
ẩn con ếch lại cố nuốt hết những
mảnh mặt trăng trú ẩn trong tóc tôi
rồi cố nuốt hết bóng tối và khi

cảm thấy không còn gì để nuốt nó
nuốt luôn tiếng kêu uềnh oang của nó
trên bờ ao nhưng dù nó cố sức cũng
không thể nuốt hết tất cả được hình

như vẫn còn sót lại mảnh trăng vỡ
sáng trắng trong mái tóc tôi và cả
tiếng uềnh oang của nó đang khắc khoải
bên bờ ao

 

mm

 

CHƠI BÀN TAY

Trên vỉa hè thằng bé chơi trò
chơi bàn tay thằng bé đưa hai
bàn tay múp máp ra và đếm
mười ngón rồi ngón cái bàn tay

phải chạm tinh tế vào ngón út
bàn tay trái rồi ngón trỏ bàn
tay trái chạm vào ngón cái bàn
tay phải rồi ngón giữa bàn tay

phải chạm vào ngón đeo nhẫn bàn
tay trái rồi ngón giữa bàn tay
trái chạm ngón út bàn tay phải
và cuối cùng khi ngón cái bàn

tay trái định chạm ngón đeo nhẫn
bàn tay phải thì nó bỗng chán
không chơi nữa bàn tay nó thỏng
xuống thỏng thượt có lẽ đi chơi

game thì thích hơn chăng nhưng nó
đang đứng ngoài đường và nó còn
cố đưa ngón tay lên ngang mày
để xem ánh sáng có lọt qua

kẽ tay hay không nó nghĩ gì
thì làm sao tôi biết được nhưng
sao mà tôi lại nghĩ là nó
muốn đi chơi game cơ chứ làm

sao tôi nghĩ vậy làm sao tôi
nghĩ vậy trong buổi sáng trời hiu
hiu gió thế này?

21/11/2014

 

MM

 

CHÚNG TA ĐANG LÀM GÌ?

Chúng ta đang sống trong một thế giới
mà chúng ta luôn muốn sắp đặt lại
và khi chúng ta cố gắng sắp đặt
lại tỉ tỉ hình ảnh thời trang lướt

qua rầm rập những tibi rails zara
madewell … và cả chiếc quần jean đang
mặc trong khi chúng ta có thể nhớ
và quên chiếc áo bà ba hay

sẽ không nhớ đến chiếc áo bánh chả
lễ phép tâm linh chúng ta móc smart
phone nhờ tư vấn về chiếc ford ya-
maha mercedes… trong lúc nghe

ti vi samsung nói về sự chết
đói ở somali và bom
đạn ở ukraina afghanistan
 syria… và trung quốc đang cố le

lưỡi liếm biển đông những cái bắt tay
quyền lực đang diễn ra và những dòng
tiền chảy trong những cái ống suy đồi
trong sự bất lực của toán học (văn

học bất lực đã giong cờ trắng
từ lâu? và cả bài thơ tân hình
thức đang viết đây) những tượng đá đã
giải thiêng và hồi chuông chùa hay chuông
nhà thờ đang dội mong nguyện hồn ai

chúng ta đang cố gắng sắp đặt lại
thế giới trong lúc xả rác lên face-
book và nói những tình tứ qua tin
nhắn để hi vọng về những cuộc tình

một đêm hai đêm những khỏa thân trần
như nhộng vì nhân danh môi trường
hay gì gì đó nữa và cũng lúc
đó những con tê tê đang chết những

con voi hay tê giác đang bị cưa
sừng những con rắn độc cũng thê thảm
bị sát hại trong cuộc đua sành điệu
nhậu nhẹt để cố gắng kéo dài sự

sống còn để tiếp tục sắp đặt lại
thế giới và tiếp tục bắt buộc trẻ
con phải học thêm học thêm học để
hy vọng chúng lại đi sắp đặt lại

thế giới và ai đó kêu lên mặt
trăng đang chết mặt trời đang chết trái
đất đang chết và bay đi tìm sự
sống nơi sao hỏa chúng ta đang cố

sắp đặt lại thế giới trong một thế
giới hỗn độn lộn xộn sau khi điên
khùng phá vỡ như ném vỡ một cái
đĩa uyên nguyên dẫu biết hay không biết

là rất bất khả sắp đặt lại trong
khi vẫn đang lao nhanh về hố thẳm
trên con đường cao tốc mà chúng ta
vừa cắt băng khánh thành hôm qua

 

MM

 

CON KIẾN

con kiến mà leo cành cụt leo ra
leo vô con kiến mà leo dây điện
lưới quốc gia quốc tế thì leo đời
này kiếp này sang đời khác kiếp

khác cũng không hết nhưng con kiến vẫn
leo bầy kiến vẫn leo với những cuộc
leo trèo đông vui hơn cả thế vận
hội dù chúng không chủ trương tổ chức

hay bán vé thu tiền (trong đó có
trích một khoản làm từ thiện) với những
đôi râu rung rinh với những cái chân
khỏe hơn cả lực sỹ dù hôm nay

chúng không leo đường dây điện mà chúng
đang leo lên cái cao ốc chọc trời
như tôi đang thấy. Hj

 

MM

 

HẠC VÀ RÙA

hôm qua mưa lũ con rùa nhọc nhằn
chở con hạc qua sông vì con hạc
bận đi giày dạ hội và cái cánh
lo mang quà tặng nên không bay được

hôm nay con rùa bị ốm mà con
hạc còn bận đi giày dạ hội và
cái tay lo mang quà tặng nên con
rùa đi bệnh viện thì kệ con rùa

không có chở con hạc đi được cũng
kệ con rùa ôi za con rùa cứ
đi bệnh viện con hạc bận đi giày
dạ hội và cái tay lo mang quà

tặng nên kêu một chiếc ca nô qua
sông cho nhanh vậy mà thằng bé đọc
truyện cổ tích cứ nằng nặc hạc tinh
tuý thanh cao hạc và rùa là đôi

bạn thân khi trời làm mưa lũ rùa
giúp hạc vượt qua vùng ngập úng khi
trời hạn hán rùa được hạc giúp đưa
đến vùng có nước vì thế con rùa

đội hạc đầu đình là nhắc chuyện ơn
nghĩa ở đời ôi za bố thằng bé
cáu gắt này mày có biết cái đình
đã đổ nát hết rồi chỉ còn con

rùa cũ nằm với con hạc cũ bị
gãy chân đổ gãy cánh bên cạnh thôi
không. Hj

 

MM

 

CON CÒ

Con cò mà đi ăn tối dẫm phải
cây kim tiêm lộn cổ vô bệnh
viện cô ý tá từ mẫu bảo nằm
đó chờ chút ôi za chờ chút chứ

một tỉ chút cũng lo nằm chờ và
trong lúc nằm chờ tỉ chút con cò
nhớ có hôm con cò mà đi ăn
khuya dẫm phải cái bọc tiền con cò

mừng quýnh đi khoe cái cò cái vạc
cái nong (và cả con cò con hay
đi chơi không hỏi mẹ biết vẫn đi
đường nào) tụi nó mừng húm rằng

thì là mà từ nay không đi dẫm
lúa nhà thằng nào nữa sẽ xây nhà
(bỏ mẹ cái ổ rơm) mua xe hơi
(bỏ mẹ cái chân lò dò) mở tiệc

mời hết lũ chim chóc tất nhiên phải
mời cả diều hâu và thằng quạ láo
chết đến và tất nhiên bỏ bì cho
tụi nó ít xương cọp mang về nấu

cao hổ cốt và dọn món tôm chứ
không phải tép nữa cho chúng nó biết
tay haha hehe hihi từ
nay đổi đời rồi bỗng có một thằng

mặt sắt tới nghe được câu chuyện vung
cả cái lưới bắt gọn cả bọn con
cò lạy sống lạy chết ông ơi ông
vớt tôi nao tôi có lòng nào ông

hãy lấy bọc tiền ôi za thằng mặt
sắt ra bộ từ bi hỉ xả thôi
được tao lấy bọc tiền thả cho tụi
bây sống (thiệt tình tụi bây hầm cả

chục nồi cũng chẳng gặm được tí thịt
nào) cả bọn thoát chết mừng húm thôi
thì về với ổ rơm hiện tại về
với cái cò con là quá xá may

mắn may mắn quá xá hôm nay con
cò lại đi ăn tối dẫm phải cây
kim tiêm lộn cổ vô bệnh viện nằm
chờ tỉ phút nếu không thì đã biết

tay ông

 

 

mm

 

CÁI CHẾT CỦA NỖI NHỚ

cánh diều ấy đã đứt dây trong nắng
vàng thu hun hút đã bay vô tăm
tích những chiếc lá đã chết những cơn
mưa đã chết những tia nắng lãng mạn

cuối cùng đã chết như chuyến tàu đã
trật bánh trên đường ray cuộc đời sự
phanh kít ghê rợn sự dừng lại đổ
vỡ tôi bước xuống thảm cỏ bên vệ

đường đầy châu chấu mùi oải hương nồng
nàn để làm gì? bây giờ là lúc
đem nỗi nhớ ra pháp trường Cống Chém
đám đông kêu lên hãy treo cổ nỗi

nhớ gã đao phủ đem nỗi nhớ của
tôi dâng lên quan tòa vị quan tòa
nhớ thương tuyên bản án: phanh thây những
ngựa voi ô tô xe điện xe tăng

giàn khoan đại bác … bắt đầu cuộc hành
quyết với những sợi xích cột vào nỗi
nhớ và sau tiếng nổ long trời hiệu
lệnh chúng lao đi nỗi nhớ của tôi

bị bắn xé tang hoang thành trăm nghìn
mảnh tung lên tro bụi giữa thinh không
và mỗi mảnh nhớ li ti lúc đó
dù chúng có văng ra đến cuối đường

chân trời vẫn như những mảnh gương nham
nhở kiên gan mang theo nâng niu và
trìu mến gương mặt vị quan tòa có
đôi mắt dài rười rượi với nụ cười

ám ảnh định mệnh rồi những mảnh nỗi
nhớ li ti đồng loạt khép mắt lại
tôi gom vô số tro bụi thi thể
còn long lanh nước mắt khâm liệm vào

tim những nỗi nhớ đã chết và tôi
đã chôn cất nó trong buổi sáng thu
đầy mùi hoa oải hương.

 

 

mm                                                                                      

Trong mưa xuân

trong làn mưa xuân vòm long não
kể câu chuyện một ngàn lẻ một
về chiếc ô đi qua chiếc áo
mưa đi qua về chiếc ô đi

qua cùng cái mũ và cái mũ
đi qua cùng áo mưa và cái
mũ áo mưa chiếc ô đi qua
và cả cô gái để đầu trần

đi dưới mưa mái tóc ướt như
một bản hòa tấu puppet on a
string của Poul Mauriat
trong làn mưa xuân những li ti

giọt nước đang vô vàn chuyện kể
về những lời tỏ tình đã chảy
thành sông hôm qua đổ vào để
sáng nay đổ vào biển khơi thành

những đợt sóng triều dâng hôn khẽ
khàng lên những dấu chân chim trên
bờ cát vắng trong làn mưa xuân
trong những câu chuyện tình như có

lửa như chúng đang nở hoa

 

mm

Những con đường

những con đường đã lao về
phía trước chúng không hề ngoái
lại dù cột cây số đã

nhắc những con đường từ tây
sang đông có con đường qua
sông hôm nay đã cạn khô

trơ đáy chỉ có bụi đỏ
soi bóng cho ngọn núi vừa
qua đời như dấu chân voi

đã chết nhiều năm trước những
lá cỏ mở lại ca khúc của
tiếng cưa vọng từ nắng rát

những con đường

 

mm

Mùa xuân trên bờ biển

Mảnh vỏ sò còn sót lại sau
trận bão mùa đông nhắc mùa xuân
đang đến trong vô vàn sát na
những mảnh sò nằm sát vào nhau
cùng nhắc về một bài ca lịch sử
trong điệp trùng sóng biển người ngư

dân đánh bắt xa bờ trở về
sau những ngày cam go biển cả
về trong ánh mắt yêu thương mộc
mạc của người vợ mộc mạc và
những ánh mắt sáng lên như vảy
cá sáng như cánh chim bầy thiên
nga ngước mỏ vào dấu trăng sao
đang dần hiện phía trên đầu và

đứa con trẻ đang ngồi cầm mảnh
vỏ sò tát nước biển Đông cánh hải
âu bay về sớm bay ngang mũi
thuyền vẽ ánh mắt rồng dài như
một ước mơ an phận nghìn năm
trong sóng biển
 

 

mm

Lá vẫn xanh

lá bích hải vẫn xanh trên bầu
trời lá bích hải vẫn xanh khi
tôi đến nắng vừa chợt tắt tôi

cầm chiếc lá đi tìm em mà
em còn nơi xa chưa trở về
và nghe gió nói em không yêu

tôi chiếc lá đã khép lại trên
bàn tay tôi nóng rát như giọt
nước mắt ứa từ cội nguồn nỗi

đau buồn như một ngày nào tôi
nhận trong mưa cái nhìn dứt khoát
không chớp mắt không thể rồi tôi

ơi hãy về đi về đi về
đi hãy trở lại ngọn cỏ khô
đã cháy trong sa mạc vàng lụi

và bất lực sự khô khốc này
sẽ dài như gió ánh mắt tinh
nghịch em như tia nắng xuyên qua

mưa chiều đông xuyên qua mù sương
xuyên qua tôi xuyên qua …
lá bích hải vẫn xanh

 

mm

Hoàng hôn trên sông An Cựu

Nắng đang tắt dần phía bên kia
cây cầu ở đó con cá thia
lia vừa móng nước vọng tiếng tí
tách đến chiếc thuyền dung phận nhỏ
chênh chao duy nhất trên sông An
Cựu bên trong có đôi vợ chồng
già xấp xỉ tám mươi đang thả
lưới những tay lưới giăng níu kéo
những ngày đã xa xưa những ngày
họ còn trẻ và dòng sông nắng
đục mưa trong những ngày những ngày

và bây giờ lũ bồ câu đã
bay về trên nóc nhà thờ Phủ
Cam gác mỏ vào tiếng chuông đang
thong thả nhấn nhá vào áng mây
hoàng hôn kéo sợi tơ vàng trong
tách cà phê cô độc nâu sòng
nâu cả cọng cỏ rung rinh hình
như con châu chấu vừa ngủ muộn
thức dậy giương mắt tròn không biết
làm gì hay thức dậy làm gì
khi hoàng hôn đang tối đến chân
mây nhưng ngày đi chưa tắt

 

mm

Hoài niệm trăng

ánh trăng đã về thăm đồng quê
người nông dân tranh thủ ra cuốc
đồng trong ánh trăng lưỡi cuốc lóa
lên màu mơ ước 1980 lúc đó

hình như có tiếng ếch nhái kêu
gọi mùa lúa chín vàng hãy trở
lại những ánh trăng năm ấy bị
cuốc vỡ vụn cho giấc mơ cơm

no những nhát cuốc bổ cực lực
vào đất như sợ ánh trăng sẽ
lặn vào đất lặn vào bóng tối
năm đó có người nằm mơ về

những cuộc ra đi như bây giờ
ai đó đang nằm nhớ về những
ánh trăng mùa cũ một cú hoài
niệm trăng luyênh loáng

 

mm

Hoa hồng

con đường về nhà em hoa hồng
dại nở đầy trong tím lịm hoàng hôn
em đã đi về trong sương đêm
nên không nhìn thấy và nhiều khi

đêm quá dài hoa hồng không còn
tươi khi ngày mai nắng lên không
rực rỡ sân nhà em và những
cánh hoa hồng héo úa trong màu

xanh của cỏ gió đã thổi tung
những cánh hoa rơi lả tả trong
đốm sáng như những giọt máu chảy
từ đỉnh trời lòng chợt buồn khi

hoàng hôn lại đi qua ngõ nhà
em và lại thấy những đóa hồng
dại vẫn gai góc nở trong bóng
tối nở làm gì tội rứa hoa ơi!

 

mm

Đường về

sau tiếng còi tàu tiễn
đưa người con gái quay
trở về con đường đã
nhão nhoét lầy lội tôi

ra đứng đầu đường quạt
than hong mặt đường mong
con đường sớm khô để
bàn chân em không lầy

lội tôi mang lửa trái
tim ra đứng đầu đường
mong cầu ngọn lửa máu
sẽ hong khô mặt đường

để bàn chân em không
lầy lội cho đôi guốc
em kêu lên rổn rảng
như sự sống như niềm

vui quá ít ỏi nhưng
con đường đã càng nhão
nhoét hơn mặc tôi mặc
những mơ ước mặc những …

 

 

Last modified on 012/13/2013 6:00 PM © 2004 2014 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC