Sự quờ quạng của trái tim như
là một cơn bệnh hiểm nghèo, từ
từ quật ngã mọi năng động của
thân xác, nó dẫn con người xa
rời thực tế, đi vào ảo tưởng
mà cứ ngỡ đang mơ mộng trong
một chuyện tình tuyệt vời trào dâng
cảm xúc. Cho đến khi kiệt quệ
niềm hy vọng thì mới thấy buồn
cho tâm trí lạc lõng, muốn buông
xuôi tất cả cho giòng đời nổi
trôi ra sao cũng được. Cô đơn
và thất vọng càng làm cho thể
xác vừa đông lạnh trong chán chường
vừa cắm cúi tìm một con đường
chạy trốn, nhưng hầu như chỉ có
thời gian mới là thang thuốc cho
vết thương lòng rỉ máu yêu thương.
Last modified on 12/13/2006 - 09:30 PM © 2004 -2006 www.thotanhinhthuc.org.
HOME