Từ thuở khai thiên lập địa có
lẽ chuyện trống mái lưu truyền nòi
giống là chuyện thường tình của con
người đến loài vật! Chẳng ai biết
thuở khai thiên lập địa con người
làm như thế nào để phát giác
ra cái thú yêu thương của chuyện
trống mái lưu truyền nòi giống hay
là ngẫu nhiên do bản năng thiên
nhiên có sẵn trong con người! Cái
thú yêu thương trống mái thường tình
từ thuở hồng hoang con người còn
che thân bằng mấy tấm lá rách
bươm đến nay có lẽ đã chán
rồi nên con người bèn vận dụng
tối đa cái bản năng dục vọng
để thay đổi chuyện thường tình trống
mái bằng một chuyện khác thường vốn
đã được thử nghiệm từ ngàn xưa
xem ra chẳng ăn nhập gì đến
chuyện trống mái lưu truyền nòi giống
mà chỉ rặt một điều biến cái
thú yêu thương lưu truyền nòi giống
thành cái thú đau thương điên cuồng
của dục vọng đưa con người ngược
trở về thuở khai thiên lập địa
ăn lông ở lỗ lại còn thua
xa về cách thức tạo dựng một
gia đình cho ra hồn! Ai lại
trống ấp trống, mái ấp mái, chó
nó cũng chẳng làm thế nữa mà!