Buổi sáng tuyết rơi chầm
chậm buổi chiều mưa rơi
lạnh lùng buổi tối cô
đơn nhìn cơn gió thổi
rung rung màn cửa gió
thổi lạnh lùng trong nỗi
nhớ nhung da diết như
ngày nào em lạnh lùng
quay lưng không nói đến
một lời dù một lời
chua cay tận đáy lòng,
hay một lời từ giã
lạnh lùng ồn ào như
cơn bão tuyết mùa Đông
có chăng mùa Đông cũng
lạnh lùng quay lưng với
những ngày nắng ấm? Dẫu
sao mùa Đông đất trời
lạnh lùng chẳng ai mong
cũng có ngày quay lại
còn em mãi mãi quay
lưng với một mùa Đông
lạnh lùng dài bất tận!