Có một ngày ở tuổi ba mươi
tôi chợt nhận ra tôi không yêu
ai cả và không yêu cả chính
mình tôi chỉ yêu cái ĐẸP yêu
cảm xúc của tôi. Ôi trái tim
là nấm mồ mà hạnh phúc khổ
đau tất cả đều chôn vùi nơi
ấy. Tôi đã sống trong mê vọng
với nỗi cuồng si những cảm thức
đẹp và rung động tự cho là
sự sống! Vì sao?