TÔI BIẾT

Đỗ Thư

 

 
 

 

                                                                                  


mm


Tôi biết là tôi đã gặp cô ấy
ở một nơi nào đó trong cái tinh
cầu vừa lạnh giá vừa xa xôi này.
Tôi không nhận ra cô ấy nhưng tôi
biết rằng chúng tôi đã từng biết nhau
bởi vì cô ấy đem đến cho tôi
cái cảm giác như từ xa xưa lắm.

Cô ấy là người thân quen nhất tôi
đã từng gặp, cô ấy vừa là người
thông minh nhất cũng là người đàn bà
khờ khạo nhất trong số những người đã
đến bên tôi. Cô ấy đi qua như
một ngọn lửa, bùng lên trong tôi biết
bao hi vọng, bùng lên trong tôi khát
khao bất tận, nhưng lập tức cũng róng

lên trong tôi lời cảnh tỉnh sâu sắc và
mãnh liệt trong ý thức và lý trí
của tôi. Tôi biết rằng, tôi sẽ cháy
theo cô, cháy theo ngọn lửa hừng hực
đam mê mà cô ấy đã vô tình
mang đến vừa khờ khạo vừa nguy hiểm

xiết bao. Tôi muốn cưỡng lại ánh mắt
ngây thơ muốn cưỡng lại nụ cười ngốc
nghếch đó. Ôi Chúa ơi, tôi muốn tránh
thật xa con người thiên thần nửa ma
quỷ đó. Tôi biết rằng trái tim mình
chẳng thể có lại những ngày bình yên
được nữa. Nhưng sự lo lắng của tôi

thực sự đã thừa. Cô ấy đã ra
đi, để lại phía sau ở phía tôi
một tràng cười rất dài. Sao trong tiếng
cười, tôi nghe nhói đau. Tôi đã không
giữ cô ấy ở lại, mà để cô
ấy tiếp tục bay đi như một đám
mây mỏng ở cuối trời, đám mây thực
mỏng manh và bé nhỏ. Tôi biết rằng

trái tim mình chẳng thể có lại những
ngày bình yên được nữa. Chúa ơi, tôi
nhớ cô biết nhường nào. Giá như người
có thể một lần nữa lại đem cô
ấy trở về bên tôi. Lại đem cô
ấy trở về bên tôi. Lại đem cô
ấy trở về bên tôi …

Đỗ Thư!
Hà Thành 20/10

 

 

Last modified on 10/25/2010 6:00 PM © 2004 2010 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC