NỖI NHỚ

Dã Thảo

 

 
 

 

                                                                                     

 

 


Nỗi nhớ theo em
vào ra nơi cửa
quẩn quanh phố xá
như vệt nắng nghiêng
nghiêng đầu hè như
con ong vò vẽ như
con ruồi nhẫn nha
giữa trưa tháng năm
như xe cút kít
vòng quanh siêu thị.

Nơi nhớ anh dịu
dang da-ua ngọt
ngào sinh tố (xoài
dâu mãng cầu) nồng
nàn dấm đỏ (trộn
cá sardine) mặn
mà cá long tong
kho mặn quen thuộc
đến nỗi em đặt
tên "lẩn thẩn". Nỗi

nhớ theo lên núi
qua dốc đồi bình
minh dốc đồi chưa
đủ nắng Aqua
Dulce xanh biếc
một màu phẳng lặng
nỗi nhớ nép mình...
xa xăm. Những hôm

trời gió nỗi nhớ
lăn vào tóc bối
rối pha chút hằn
học cùng lũ cuồng
phong vướng chân em

lao đao những lần
bão cát nỗi nhớ
chun vào mắt mắt
đỏ màu... Phượng xưa
và em khóc... rất

khẽ. Những ngày ngập
nắng nỗi nhớ nhẹ
và trong như thời
trang mùa hè lênh
đênh như sóng trắng
một màu Ngọc Anh
... trưa nào. Nỗi nhớ

theo vào sở on
off screensaver
lóc cóc keyboard
em không thể ngờ
anh không thể tưởng 
có một nỗi nhớ
lâu lắc đợi em
từ ba mươi năm

Nỗi nhớ không đầu
không đuôi (mà rất
thật). Em có nên
gọi nó là "chiêm
bao"?

 

 

Last modified on 05/24/2008 6:00 PM © 2004 2008 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC