Buổi sáng khi chúng tôi phóng xe
khỏi nhà trên con đường mù mịt
bụi chúng tôi cứ cắm đầu cắm
cổ trên những cuộc hành trình ngày
với ngày rồi lại ngày với ngày.
Khi đến ngã rẽ anh chào tôi.
Trong nắng phấp phới của ngày mới
rạng bóng những tòa nhà cao tầng
đổ ập xuống tôi khi bóng anh
xa dần xa dần theo tầm mắt.
Quên mất những ngã rẽ của mình
tôi quên mất những cuộc hành trình
đang cùng mình bước đi vội vã
tôi quên mất rằng tôi vẫn đang
tiếp tục với những những chuyến xe.
Tôi chỉ nhìn thấy màu áo anh
nhìn thấy chiếc ba lô anh đeo
trên vai. Đằng sau chiếc ba lô
là chỗ tôi vẫn thường ngồi mỗi
buổi khi chúng tôi gặp lại ở
mỗi cuối ngày lúc vòng tay tôi
ôm anh thật chặt tưởng như ngày
sẽ mất trong khoảng khắc mà thôi.
Những tiếng ồn ào náo lệch những
người xe tiếp những người xe những
giao lộ ngoằn nghèo nhưng chật chội.
Tôi vẫn cứ đi như phản xạ
của một kẻ cuồng đồ bí bách.
Màu áo anh những vòng bánh xe
của anh. Tôi thấy cả chân trời
đằng sau bờ vai rộng rãi ấy.
Bụi rất nhiều bụi rất nhiều bụi
trên những con đường nhiệt đới ấy.
Tôi không quên nhưng trong những ngày
bất chợt nhìn thấy bụi bay và
nắng ấm như những mảy bụi vàng.
Tôi nghĩ rằng hạnh phúc cũng giản
đơn như người ta phải sống chung
cùng những niềm vui kèm với rất
rất rất nhiều những điều khó chịu.
Buổi sáng trong lành khi chúng tôi
rời khỏi căn nhà của mình và
rẽ theo những lối đi đi tiếp
những lối đi. Đợi khi ngày tàn
đợi khi nắng tắt đợi khi những mảnh
ngày lả tả theo bóng ác là.
Chúng tôi những con đường gập ghềnh
muốn tìm về những ngã rẽ giao nhau.
…
Hà Thành 3/2011