Quả thị vàng đã chín trên cây
mà mùa thu thì đi đâu mất
em bỗng thấy lòng mình quá chật
không chứa nổi chút heo may hoang
hoải cuối trời. Mùa thu có con
cò cõng nắng sang sông, mẹ gánh
gồng trên đường đê cả gió. Cỏ
may rất nhẹ để đêm về con
gỡ từng cánh sao rơi. Biết khi
nào lại sang bên nớ người ơi
để thu về cốm xanh em không
còn lẻ nữa, lời thầm thì rất
khẽ, có cơn mưa nào ướt lại
tuổi đôi mươi?
Last modified on 09/12/2009 – 6:00 PM © 2004 – 2009 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC