MƯA!

Đỗ Thư

 

 
 

 

                                                                                     

 


Phố không đèn, mưa dầm dề buồn
Ngày cuối đông! Những con đường, những
hàng cây thu mình trong cái rét
Gió giật tung khung cửa sáng đèn

còn sót lại.Thổi tung những trang
thơ còn dang dở. Ném vào dòng
nước đang chảy trôi buồn bã.Mang
theo. Những u uẩn lòng người. Và

nỗi nhớ xa xôi. Mẹ ngơ ngẩn
nhìn sân phơi. Khoảng sân trắng trời,
kỉ niệm. Là tuổi thơ con bập
bẹ trong nôi. Là cánh diều cha

dăng trước ngõ. Là bàn chân em
mỗi chiều lẫm chẫm. Là nắng mai
ngày hè. Là lá rơi những ngày
thu khao khát giao cảm.

Trong tiếng thở dài, thời gian lặng
lẽ trôi. Cha ngậm tàu thuốc, trầm
ngâm như một vị triết nhân. Ngẫm
ngợi cuộc đời. Thiện ác đúng sai.
 
Cả một đời lăn lộn. Vầng trán
hằn xuống những vết đời. Chảy xệ!
Em trai ngồi thán oán. Cho một
buổi đi chơi. Bị bỏ lỡ chiều.

Một ngày mưa phố .
Muộn phiền….

Hà Thành 2009

 

 

Last modified on 04/01/2009 6:00 PM © 2004 2009 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC