ĐÊM. PHỐ KHÔNG ĐÈN

Đỗ Thư

 

 
 

 

                                                                                     




Đêm. Phố không đèn, chiếc Rađiô
nhà bên phát ra những âm thanh rè
rè thiểu não. Em chợt giật mình, tỉnh
giấc giữa cơn mơ. Hình như cơn gió

nào vừa tắt... giật toang khung cửa, những
chấn song nhìn em câm lặng. Phố không
đèn, huyền bí giữa ánh trăng như
một lời thách thức. Bước vào khoảng mênh

mông, đen đặc, mờ ảo em ngạo nghễ,
ngẩng cao đầu đón ánh trăng khô, đòi
thức dậy cả những linh hồn, những trái
tim đã nguội tắt bằng sức nóng trái

tim mình, nhưng em chợt nhận ra tất
cả chỉ là hư ảo, chẳng thể nào
che chở nổi một trái tim, chẳng thể
làm bến xanh cho một bàn chân mệt

mỏi... Đêm nay, phố không đèn cơn gió
hoang bị màn đêm giam hãm, chỉ còn
mình em hoang hoải đợi chờ, hi vọng
rồi lại hồ nghi chính trái tim mình. Phố

không đèn, đêm khuya đặc quánh, với màu
đen man dại, lạnh lung. Em lại thu
mình vào chăn chiếu lạnh... không đủ sưởi
ấm bàn chân đã cùng anh đi qua

những chặng đường sỏi đá. Phố không
đèn, màn đêm khắc khoải, căn phòng
trống, mồ côi. Sự sống lạnh lẽo, thâm
trầm... tiếng Radio nhà bên vẫn
 
è è chậm rãi, không gian bị tải
ra, hết sắc màu, hết cả những vì
sao, chỉ còn em và trăng khuya với
nỗi cô đơn. Đêm nay phố không đèn
Còn em, không anh!

2008

 

 

Last modified on 03/08/2009 6:00 PM © 2004 2009 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC