Tặng cho chính hắn cuối tháng tư
Câm như thóc
Hắn ngồi trước chiếc máy com-pu-
ter mắt dõi vào tận cùng miền
ảo ngồi như trời trồng im thin
thít, rảo bước vùng hoang dã bằn
bặt với âm thanh, ngồi với tháng
năm và cùng năm tháng câm như
Ngạt nước
thóc vào miền ảo. Nước vỡ bờ
trong chiếc bồn tắm những giọt máu
tung vãi trên sàn chiếc tàu chòng
chành sấp ngửa hắn úp mặt lặn
hụp 5 giây, 10 giây, 30 giây,
phút rưỡi, sặc sụa nước vỡ từ
phổi tràn môi mắt vẫn không thể
Mộng dữ
ngạt nước. Biển mắt sâu hoắm như
mực ngoạm lấy những giấc mơ bóng
những người đàn bà trên boong tàu
cũng đen hoánh nắng chảy trên da
thịt ở từng địa ngục thứ mấy
những lều bều quanh mạn tàu những
giống sinh vật nào mộng dữ không
tay không hình cứ ghì siết
hơi thở nào sẽ có dấu chấm
Mùa xuân ngóng
cuối. Gió tứ phương lùa dãy hàng
rào bưng bít đợi chờ ai chờ
đợi những gì tím môi khóc chuyện
hằng ngày còn mất dãi đất cùng
và chiếc xe lăn mùa xuân ngóng
sao em lại héo tàn bong bóng
thổi lên từ lòng đất biển thở
hắt sóng mang mùi quạnh quẽ. Hun
Cưu mang những gì
hút những free-way bóng lưỡng lười
biếng thời gian liếm vào con phố
nhỏ thoi thóp từng ngày từng từng
ngày tạm bợ như những gì còn
tạm bợ trên thân thể mắt mũi
tóc tai trái tim đang vỡ cưu
mang cả một lô âm thanh nhão
nhoẹt trườn trượt trên vùng ký ức
cưu mang những gì hắn trên chiếc
xe lăn cưu mang chính hắn câm
nín nhìn suốt vào miền ảo. Những
Và còn... và mất
mùa xuân lại đi lại về ai
đếm tím bầm trên khóe môi khóe
mắt màu thời gian vật vã những
sóng sánh đổ tràn trong không gian
chiều ký ức và còn thể xác
vuông vức và mất và mất những
con chữ không lời hắn thở hắt
và đi về phía biển
Last modified on 04/29/2007 – 7:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME