Mỗi sáng tôi nhìn ra khung cửa
sổ, khung cửa sổ mỗi sáng tôi
nhìn khi đun nước pha ly cà
phê đầu ngày. Thảm cỏ xanh ngút
lùa vào mắt. Trắng dã màu tuyết
luồn trong da thịt. Lá đỗ vàng
cả một vùng quá khứ, và nắng
đầu ngày rịn những giọt cà phê.
Khung cửa sổ vẽ đều đặn bốn
muà không hơn kém. Cho đến một
ngày vẫn khung cửa sổ đó mỗi
sáng tôi không còn nhận ra những
cảm giác mỗi sáng vẫn đó khung
cửa vẫn đó chỉ có trái tim
tôi ngưng đập và đôi mắt đã
khép lại.