Tiếng khóc những mảnh thủy
tinh vỡ cắm suốt vào
da thịt. Quá khứ nhàu
nát trên tiếng dương cầm
khập khễnh. Những câu thơ
tắt nghẹn nơi cổ họng
nuốt vội cuộc sống hằng
ngày. Đôi mắt thần chết
rình rập khắp nơi, xoá
mờ biên giới xoá đi
màu da. Những trăn trở
xoi mòn trên từng sợi
tóc, chỉ để nhớ ngày
mai với cuộc sống đổ
đóm trên con ngươi. Giọt
nước mắt làm nẩy mầm
những nỗi đau. Hung tợn
đi vào thành phố hoang
vắng một nụ hôn.